Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.

như vậy mà cũng cưới được vợ nhỉ? Quý Đông Đình vứt một túi hạt dẻ cười xuống dưới: “Người anh em, tôi mời!” Ý của anh đã rất rõ ràng, mau ngậm miệng lại đi!
Gã đầu trọc miệng không ngừng chửi thề, nhưng vẫn cúi xuống nhặt túi hạt dẻ vừa rơi trúng ban công nhà mình lên. Sau đó, đúng là hắn ta trở nên im ắng hẳn.
Quý Đông Đình bế Khương Kỷ Hứa vào giường. Cô dè dặt lên tiếng: “Tháng sau chúng ta sẽ đính hôn thật ư?”
“Không phải! Anh lừa Thẩm Hoành thôi, hắn ta quá đáng ghét!” Anh vuốt ve gương mặt đỏ bừng của cô.
Cô ôm lấy bờ vai Quý Đông Đình, cố giấu đi vẻ hụt hẫng: “Ha ha... Sao anh có thể nói dối người ta như vậy được? Buồn cười quá cơ!”
“Buồn cười lắm à?”
“Đúng vậy! Cũng may Thẩm Hoành không phải là người nhiều chuyện, nếu không sẽ thành trò cười mất!”
“Chuyện đó có gì khó khăn đâu!” Quý Đông Đình đưa tay vén tóc giúp cô: “Chỉ cần nữ chính đồng ý thì việc chuẩn bị nghi lễ đính hôn cũng chỉ mất vài phút thôi mà.”
“Cũng phải...” Khương Kỷ Hứa ôm anh chặt hơn: “Kingsley, anh đã bao giờ cảm thấy ghét người thân nhất của mình chưa?”
Quý Đông Đình nhìn lên trần nhà, chậm rãi lên tiếng: “Anh từng rất ghét bố mình. Ông là một người bảo thủ và độc đoán, lúc nào cũng đặt tiền và sự nghiệp lên hàng đầu, chính vì vậy mà mẹ anh đã phải sống trong đau khổ suốt một thời gian dài. Em thử nói xem, rõ ràng là ông rất yêu mẹ, nhưng tại sao lại cứ phải dằn vặt bà như vậy chứ?”
“Có thể là ông ấy có nỗi khổ tâm không nói ra được.”
“Không, chẳng qua là vì ông ấy không biết thể hiện cảm xúc.” Quý Đông Đình thở dài: “Cũng may anh không bị di truyền điểm này.”
Khương Kỷ Hứa câm nín không biết nói gì.
Quý Đông Đình dường như rất hài lòng về chỉ số cảm xúc của mình. Anh ngừng một lúc, lại thủ thỉ bên tai cô: “Quan hệ giữa em với bố không tốt sao?”
Giọng Khương Kỷ Hứa hơi nghẹn ngào: “Bố từng muốn gả em cho một người đàn ông lớn tuổi, chỉ vì ông ta chấp nhận đầu tư cho bố làm lại từ đầu.”
“Ơn trời, chuyện này đã bất thành!” Quý Đông Đình vỗ về Khương Kỷ Hứa: “Tiếp đó thì sao?”
“Tiếp đó em bỏ nhà ra đi! Em nghe nói, sau đấy bố đành liều mình đầu tư mạo hiểm, kết quả vẫn không thế vực lại được. Thất bại hai lần liên tiếp khiến ông phải bỏ trốn. Tại sao bao nhiêu năm qua ông không tìm cách liên lạc với em? Còn em thì không thể tìm ra ông,”
“Đúng là đáng tiếc! Đáng lẽ anh nên sớm xuất hiện trước mặt bố em.”
“Để làm gì?”
“Để thay lão già đó lấy em. Chắc chắn em sẽ không thể rời xa anh, sao phải bỏ nhà ra đi kia chứ?”
Khương Kỷ Hứa không nhịn được cười. Trong lòng cô cảm động vô cùng, Kingsley của cô lúc nào cũng tự tin như vậy đấy! Anh luôn luôn biết cách biến nỗi bi thương của cô thành chuyện nhỏ.
Trên cương vị Giám đốc bộ phận vật tư, Khương Kỷ Hứa đã thể hiện rất tốt vai trò của mình. Trong cuộc họp hôm nay, Lục Tự không tiếc lời khen ngợi cô. Mọi người nhiệt liệt hoan hô, Hà Vân cũng uể oải vỗ tay theo, còn không quên buông một câu cảm thán: "Giám đốc Khương lợi hại thật! Quả không hổ danh là nhân viên xuất sắc do Tống Giám đốc Lục đích thân đào tạo." Lời này chứa đầy ẩn ý, đã thế chị ta còn cố tình nhấn mạnh hai chữ "đích thân".
Lục Tự cười lớn, nhưng giọng nói thì chẳng hề biểu hiện chút vui vẻ nào: "Nhân viên do tôi đích thân đào tạo đâu chỉ có mình Giám đốc Khương. Ngoài cô ấy ra, còn có anh Vương, Tiểu Triệu... cả Tổng Giám đốc Hà nữa, chẳng phải cô cũng học nghề từ tôi đó sao?"
Hà Vân tái mặt, không dám ho he gì nữa. Lục Tự nói thế khác nào đang ngầm khẳng định Khương Kỷ Hứa nổi trội hơn hẳn chị ta? Hơn một tháng qua, đây là lần đầu tiên Lục Tự chẳng thèm nể nang chị ta trước mặt bao nhiêu người như thế này. Lục Tự hôm nay rõ ràng hơi mất khống chế, anh giận dữ tuyên bố tan họp rồi đi thẳng ra cửa. Khương Kỷ Hứa lặng lẽ thu dọn tài liệu trên mặt bàn. Bình thường Tổng Giám đốc Lục rất hiếm khi nổi nóng trong cuộc họp kia mà.
Lúc bước vào phòng Tổng Giám đốc, anh chàng thư ký vốn tưởng sẽ phải hứng chịu cơn thịnh nộ của Tổng Giám đốc, ai dè chỉ thấy sếp đang chăm chú đọc sách. Thư ký hơi ngạc nhiên: "Tống Giám đốc Lục, không ngờ anh vẫn còn đọc truyện dành cho trẻ con đấy!"
"Những lúc tâm trạng rối loạn có thể dùng cách này để bình ổn lại." Lục Tự giơ cuốn truyện Nhóc Củ Cải trong tay lên.
Thư ký rụt rè lên tiếng: "Tổng Giám đốc Lục, anh nên nhẫn nhịn một chút!"
"Cậu muốn nói đến chuyện Hà Vân?"
"Dù sao thì người phụ nữ bụng dạ hẹp hòi ấy giờ cũng là vợ của Ngụy Bắc Hải. Mong anh đừng để xảy ra sơ suất gì!"
"Cảm ơn cậu đã nhắc nhở! Tôi đã có suy tính của riêng mình rồi." Lục Tự ngồi xuống sofa, cười nói: "Chúng ta đều là đàn ông. Cậu thử nghĩ xem, một người đàn ông thành công trong sự nghiệp có thể tin tưởng và tôn trọng một người phụ nữ chỉ yêu tiền của mình được không?"
"Tất nhiên là không, trừ phi hắn ta là tên ngốc!"
"Hoặc là người phụ nữ đó đẹp tới mức "nghiêng nước nghiêng thành" khiến người đàn ông cam tâm tình nguyện làm một vị "hôn quân" trong mắt người khác." Lục Tự tiếp lời cậu thư ký, sau đó nhún vai: "Cậu cảm thấy Hà Vân có