Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341883

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1883 lượt.

mãi mãi!"
"Thật ra, Khương tiểu thư hoàn toàn không cần lo lắng về vấn đề tiền bạc, tuy làm ăn thất bại, nhưng ông ấy vẫn còn tiền dưỡng lão."
Khương Kỷ Hứa cảm thấy phận làm con như mình thậm chí còn chẳng bằng một cô y tá xa lạ. Phải rồi, Khương Tu Hồng sao có thể thiếu tiền cơ chứ? Chỉ là ông không được sống trong vinh hoa phú quý như mong muốn mà thôi. Sáu mươi nghìn của cô chẳng là gì trong mắt ông cả, cô vẫn luôn khiến ông mất mặt như ngày xưa. Trong lòng Khương Kỷ Hứa buồn rười rượi, cô nhắn nhủ người y tá: "Hãy chăm sóc cho ông ấy thật tốt!"
Sau chuyến tàu tốc hành, Khương Kỷ Hứa trở về căn hộ của mình. Trong nhà không có gì thay đổi so với lúc cô đi. Cô gọi điện cho Quý Đông Đình, nhưng người nhận máy là Dean: "Khương tiểu thư, Quý tiên sinh đang họp, cô tìm anh ấy có việc gì vậy?"
“Tối nay Kingsley có về không?\'\'
"Tối nay Quý tiên sinh phải tham dự một bữa tiệc, tôi cũng không rõ dự định của anh ấy."
"Cảm ơn anh!"
"Giám đốc Khương, hôm đó cô lỡ hẹn khiến Quý tiên sinh giận lắm đấy!"
"Xin lỗi!"
Khương Kỷ Hứa cúp máy. Không cần Dean nói, cô cũng đoán ra Quý Đông Đình đang giận mình. Nhưng anh là bạn trai của cô, cô không thể coi anh như cái thùng rác để trút nỗi buồn được. Thật ra, khoảng thời gian này cô cũng muốn tránh mặt Quý Đông Đình. Cô cần phải đến bệnh viện làm thêm một cuộc kiểm tra chi tiết nữa.
Buổi tối, một mình Khương Kỷ Hứa nằm trằn trọc trên chiếc giường lớn. Ngoài trời đang mưa, gió rít lên từng hồi khiến cô sợ hãi. Bỗng "cạch" một tiếng, hình như cửa nhà cô bị mở ra, cô vội vàng xỏ chân vào đôi dép lê, lại "cạch" một tiếng nữa, có lẽ là cánh cửa vừa được đóng vào. Cô chạy ra phòng khách, nhìn thấy Quý Đông Đình đang nằm trên ghế sofa. Khương Kỷ Hứa vừa cúi xuống đã bị anh ôm vào lòng. Trên người Quý Đông Đình nồng nặc mùi rượu. Anh say rồi sao?
"Tối hôm trước em đi đâu?" Quý Đông Đình vẫn nhắm chặt hai mắt, anh cất giọng yếu ớt.
Khương Kỷ Hứa dịu dàng áp mặt vào ngực Quý Đông Đình: "Em về quê một chuyến."
"Đi cùng ai?" Quý Đông Đình vẫn không hề mở mắt.
Khương Kỷ Hứa ôm lấy eo anh: "Một mình em!"
Quỷ Đông Đình bỗng mở to hai mắt, tay anh đang đặt bên hông cô buông thõng xuống: "Anh mệt rồi! Về phòng ngủ thôi!"
Sáng hôm sau, khi Khương Kỷ Hứa tinh lặi đã không thấy bóng dáng của Quý Đông Đình đâu. Cô ôm tia hy vọng cuối cùng tới một bệnh viện khác làm xét nghiệm lại. Nhưng kết quả lần này khiến cô hoàn toàn sụp đổ. Khương Kỷ Hứa ngồi trong vườn hoa ở sau khoa nhi, cỏ cây nơi đây xanh mơn mởn, các em bé đang hồn nhiến chơi đùa dưới những tán cây. Cô run rẩy lấy điện thoặi ra gọi cho Quý Đông Đình. Cô muốn thông báo với Kingsley toàn năng rằng cô đã có thai, nhưng là thai ngoài tử cung, liệu anh có thể cứu mẹ con cô hay không? Nhưng đáp lại cô chỉ những tiếng "tút tút" vô vọng.
Khương Kỷ Hứa nằm bò lên chiếc bàn đá, giọt nước mắt nóng hổi lăn trên gò má cô. Điện thoại đột nhiên reo vang, cô kích động nhìn cái tên hiện trên màn hình, vội vàng bắt máy: "Kingsley..."
"Có chuyện gì không?" Ngoài giọng nói bình thản của Quý Đông Đình, Khương Kỷ Hứa còn nghe thấy giọng nói ngọt ngào của cô phát thanh viên thông báp sắp hết giờ làm thủ tục lên máy bay.
"Anh... đang ở sân bay sao?" Trái tim Khương Kỷ Hứa thắt lại.
"Đúng vậy, anh phải tới Nam Phi một chuyến, khoảng mười ngày nữa mới về."
"Đi... bàn chuyện làm ăn ư?"
"À, không phải! Bên đó thì có chuyện gì mà bàn!" Giọng Quý Đông Đình giống như đang đùa bỡn. Nếu cô không gọi cho anh, chắc anh cũng chẳng thèm thông báo chọ cô biết lịch trình của mình.
"Vậy tại sao..." Lồng ngực của Khương Kỷ Hứa sắp nổ tung đến nơi rồi.
"Mấy ngươi bạn rủ anh đi Nam Phi săn bắn. Gần đây cũng hơi chán nên anh đã đồng ý.” Khương Kỷ Hứa còn chưa kịp lên tiếng, anh lại tiếp tục nói: "Kỷ Hứa, anh sắp phải làm thủ tục rồi.”
Trước khi cúp máy, Quý Đông Đình mới sực nhớ ra: "Phải rồi, em tìm anh có chuyện gì à?"
Dường như Quý Đông Đình sợ rằng mấy lời thờ ơ, lạnh nhạt vừa rồi của mình còn chưa đủ khiến cô đau đớn nên lại bồi thêm một câu: "Nếu không có chuyện gì thì anh cúp máy đây."
"Em… không sao!" Nước mắt Khương Kỷ Hứa lã chã rơi, cô bấu chặt vào mu bàn tay để không khóc thành tiếng, sau đó nói vói tốc độ nhanh nhất có thể: "Anh đi chơi vui vẻ nhé!"
Khương Kỷ Hứa vội vàng ngắt kết nối rồi chạy vào nhà vệ sinh nôn khan. Cô sắp không chống đỡ được nữa rồi, toàn thân nặng trĩu ngồi sụp xuống bên bồn nước. Ngón tay cô trắng bệch, hai mắt đẫm nước, còn miệng không ngừng lẩm bẩm: "Kingsley…"
Bình minh trên khu săn bắn Tanzania, phía Đông châu Phi. Từ bụi cây phát ra những tiếng động sột soạt, rồi "đoàng" môt tiếng, chú lợn nanh sừng lao ra khỏi bụi rậm, nhưng mới được vài bước đã ngã gục. Quý Đông Đình hạ súng xuống, đồng đội của anh phấn khích hò hét: "Giỏi lắm, Kingsley!"






Trong bụi cây lại phát ra những âm thanh yếu ớt, Armand đang định giương súng lên thì bị Quý Đông Đình ngăn lại: "Chỉ là một con thỏ thôi mà!"