Tác giả: Trần Ai
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341071
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1071 lượt.
, tất cả mọi thứ có lẽ đã khác? Có lẽ lúc này cô đang được nép chặt trong vòng tay anh chăng? Thế giới của anh rộng lớn là vậy, nhưng thế giới của cô lại vô cùng nhỏ bé.
Đây là cuộc nói chuyện dài nhất giữa cô và Giang Quân trước khi cô đi Mĩ.
Tháng 5 năm 2004, hiệp hội chứng khoán đã đồng ý cho xây dựng một sàn chứng khoán, kể từ đó Giang Quân bắt đầu chuẩn bị đưa ngành bất động sản của Hằng Châu lên sàn giao dịch. Làm bất động sản cần vốn đầu tư lớn, lên sàn là cơ hội mà anh mong ngóng đã lâu.
Còn Giang Nguyệt cuối cùng cũng bắt đầu hành trình đến Mỹ. Cô đã đón ba cái mùa hè mát mẻ và ba mùa đông lạnh giá ở đó. Ở nơi ấy cô đã có những niềm vui của tuổi thanh xuân, cũng có những đau khổ và khi đau khổ lên đến đỉnh điểm, cô cũng có những oán trách cuộc đời.
Đêm khuya, ngọn lửa bùng lên ấm áp
Anh nằm trong căn phòng nhỏ
Nhắm chặt đôi mắt, linh hồn đã ngủ say
Giấc mộng ngọt ngào an ủi anh, ánh lửa trong phòng đã tắt ngấm.
Em xuất hiện từ trong bóng đêm, nở nụ cười đi về phía anh
Trắng tinh tựa mùa đông, ngọt ngào tựa mùa xuân
Ngồi gọn trong lòng anh, em yêu ơi, hãy ôm lấy anh!
Yêu thương anh, dịu dàng nhìn ngắm khuôn mặt già nua của anh
Bàn tay mềm mại và trắng trẻo của em ôm ghì lấy cổ anh
Gục đầu lên lồng ngực anh.
Một lát sau, Vương Hạo mang cháo gà vào. Giang Nguyệt cẩn thận đỡ Giang Quân ngồi dậy, ngồi nhìn anh ăn được nửa bát con. Ngay cả lúc anh đi vệ sinh, cô cũng phải đi theo. Giang Quân làm bộ hoang mang nói: “Tha cho chú đi, đợi chú thành ông già thật, làm phiền cháu cũng không muộn mà!”
Tối đó, Giang Nguyệt ở trong bệnh viện với Giang Quân rất lâu, hai người toàn nói những chuyện linh tinh, giống như chưa từng có khúc mắc gì, cũng chưa từng rời xa nhau.
Sau khi Vương Hạo đưa Giang Nguyệt về, một đợt sóng bỗng cuộn lên trong lòng Giang Quân. Anh nhớ đến từng bức ảnh mà cô gửi về, hình ảnh cô đứng dựa sát vào anh chàng con lai đẹp trai đó, nụ cười hân hoan và diễm lệ. Đằng sau tấm ảnh còn có dòng chữ: “Đây là Alain của cháu”. Trong những cuộc điện thoại thưa thớt của cô, cô thường xuyên nhắc đến Alain: cùng đi vườn nho với Alain, cùng đi châu Âu với Alain, cùng ăn cơm với Alain … cô chưa bao giờ nói thẳng chẳng chút e dè với anh về những cậu con trai khác. Hóa ra đây chính là Alain.
Vì vậy Giang Quân cứ tưởng là cô đã tìm được bến bờ ở nước ngoài, cho rằng cô sẽ không quay về nữa. Nhưng ba năm qua đi, cô lại quay về. Tháng Ba Giang Nguyệt về nước, thế mà tháng Chín mới nói cho anh biết, nói rằng đã thi tiến sĩ ngành triết học ở đại học Z, nhưng lại không nói vì sao cô quay về.
Giang Quân còn nhớ ngày hôm ấy ở trong quán trà ở đại học Z, anh hỏi cô vì sao chuyển ngành, lại còn học triết học.
Cô nghiêng đầu ngẫm nghĩ rồi đáp: “Triết học căn bản hơn các môn khoa học khác, cháu có rất nhiều băn khoăn về cuộc đời, nghĩ không ra, có thể triết học sẽ giải đáp giúp cháu. Nếu không giải đáp được, chí ít nó cũng có thể giúp cháu loại bỏ câu hỏi đó.”
Cô nói rất chậm, ánh mắt trong lành. Giang Quân không thể không thừa nhận cô đã là một quả chín, đã có “hạt giống” của mình, ngồi đối diện anh lúc ấy là một cá thể độc lập, có thể tự minh gánh vác tất cả sự lựa chọn của cuộc đời mình. Cô không còn chuyện gì cũng pahỉ hỏi ý kiến anh như trước đây, cũng không còn phải học hỏi kinh nghiệm từ anh.
Hôm nay gặp lại cô, mái tóc đã cắt ngắn, khuôn mặt tròn trông vẫn còn nét trẻ con nhưng rất đẹp, đẹp đến rung động lòng người. Giang Quân thờ dài, không thể phủ nhận, anh rất nhớ cô, một nỗi nhớ dài lâu.
Hôm sau, mới sáng sớm Giang Nguyệt đã vào bệnh viện, trên tay sách cặp lồng giữ nhiệt, bên trong đựng cháo kê, vai đeo ba lô, bên trong đựng cả đống tiểu thuyết trinh thám, Ipod cũng tải đầy nhạc của The Beatles mà Giang Quân thích, còn cả mấy bộ quần áo và đồ dùng cá nhân mà Vương Hạo lấy từ khách sạn ra, có thể nói là đủ cả, chẳng thiếu thứ gì.
Giang Nguyệt múc cháo ra bát, đặt lên cái bàn nhỏ, mỉm cười bảo: “Bác sĩ nói ăn cái này là tốt nhất!”
Giang Quân ăn một miếng, hỏi: “Là cháu làm à? Dậy sớm thế sao? Ngủ có đủ giấc không?”
Giang nguyệt ậm ừ rồi ngồi nhìn anh, Thu dọn bát đũa xong, cô lấy nước cho anh xúc miệng, nhìn thấy cằm anh đã mọc râu lởm chởm liền lấy dao cạo tự động ra, đưa cho anh. Cô làm mọi việc một cách rất thành thạo và tự nhiên, giống hệt như lúc trước còn ở chung với anh.
Gặp bác sĩ đến kiểm tra, Giang Nguyệt liền hỏi han tỉ mỉ mọi vấn đề cần chú ý, nghe thấy bác sĩ nói mười phần trăm những người bị xuất huyết dạ dầy bị tử vong, cô thấy lo lắng vô cùng, vội lấy giấy bút ra ghi lại các món ăn nên ăn và không nên ăn, Sau đó, lúc Giang Quân phải truyền nước, cô liền ngồi trên ghế đọc sách qua điện thoại di động.
Giang Quân thấy cô chẳng có ý định rời đi liền nhướn mày hỏi: “Cháu không phải lên lớp à?”
“Học kì này cháu chọn có hai môn, một môn là của thầy giáo hướng dẫn của cháu, cháu đã xin thầy nghỉ rồi. Môn còn lại là chủ nghĩa Mác và trào lưu tư tưởng đư