XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Ở Bên Ai Cũng Đều Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Đều Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Trần Ai

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341070

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1070 lượt.

ơng đại, chú cảm thấy có cần phải đi học không?” Giang Nguyệt ngoảnh đầu lại nhìn anh, trong lòng thầm nghĩ không biết anh đang nghĩ gì? Có phải lại muốn đuổi cô đi hay không?
Giang Quân hỏi: “Thế sao cháu không tranh thủ ngủ một giấc đi?”
“Mới ngủ dậy, cháu không buồn ngủ, cháu buồn ngủ ắt sẽ ngủ!”
Giang Quân lại tiếp tục hỏi: “Cháu đang xem cái gì trong tay thế?”
“Người tình Luân Đôn của Hồng Ánh. Một anh khóa trên đã gửi cho cháu bản hoàn chỉnh!” Nói đến đây, mặt Giang Nguyệt đỏ bừng lên, giống như đang xem phim đen bị người lớn phát hiện vậy.
“Lại còn có cả bản hoàn chỉnh cơ à?”
“Đó là…” Giang Nguyệt không biết phải giải thích thế nào, liền nói: “Ông chú tội nghiệp à, không cho chú làm việc là chú cảm thấy chán phải không?”
Giang Quân cười như mếu hỏi vặn lại: “Chẳng nhẽ có người lại nghĩ cứ nằm như thế này thì thú vị sao?”
Cuối cùng hôm đó Giang Quân ngồi nghe nửa cuốn Bạch dạ hành. Cô ngồi ở bên cạnh anh, chậm rãi đọc cho anh nghe từng trang, từng trang một. Đọc đến chỗ nào hơi có động chạm đến vấn đề sex, giọng của cô khẽ run lên, đọc qua thật là nhanh. Giang Quân vốn chẳng cảm thấy gì, nhưng thấy cô như vậy anh bỗng thấy căng thẳng. Chính sự căng thẳng này càng khiến không khí thêm phần kích thích. Cũng may những đoạn viết về sex chỉ viết ngắn gọn vài câu. Câu chuyện trong sách vừa tuyệt vọng vừa đau thương, anh dường như có thể nhận thấy chút ấm áp từ trong sự bi thương ấy.
Cứ cách ngày Giang Nguyệt lại vào bệnh viện từ sớm. Tám giờ bác sĩ đến kiểm tra phòng, Giang Quân đòi xuất viện. Cuối cùng bác sĩ đồng ý, còn nhấn mạnh: “Ra viện thì được nhưng về nhà nhất định phải nằm tĩnh dưỡng.”
Trong khi Giang Quân và bác sĩ tranh luận với nhau, Giang Nguyệt cứ trầm ngâm không nói. Đợi bác sĩ đi rồi, Giang Nguyệt mới hỏi: “Chú muốn về Tề Ninh ư?”
Giang Quân trả lời qua cánh cửa nhà vệ sinh: “Không, chú vẫn phải ở Khang Châu một thời gian nữa. Bọn chú chuẩn bị hợp tác với học viện công trình của đại học Z, xây một viện nghiên cứu tàu thuyền. Đang chuẩn bị bàn bạc thì kết quả là phải nằm dài ở đây!” Anh thay quần áo bệnh viện ra, nặc áo sơ mi và quần âu màu đen vào. Quần áo cho dù có đơn giản nhưng mặc vào người anh vẫn trở nên rất phong cách.
“Chú có thể không ở khách sạn có được không? Về nhà có được không? Cháu ít tiết, để cháu nấu nướng, bác sĩ dặn rồi, phải tĩnh dưỡng, chú ý ăn uống, nghỉ ngơi. Cháu không yên tâm về chú!” Giang Nguyệt hỏi lại: “Thế có được không?”
Tại sao không? Lần này Giang Quân chẳng tìm được lý do nào để từ chối. Anh nhìn ánh mắt cô, ánh mắt chất chứa đầy tình cảm, khiến người khác không nỡ lòng từ chối. Nếu bản thân đã nghĩ như vậy, tại sao lại không chứ?
Anh luôn dùng lý chí để kiềm chế dục vọng, nhưng bao nhiêu năm nay anh không lần hoài nghi liệu mình làm vậy có đúng không? Cho dù là đúng cũng chưa chắc đã là tốt. Vì một cái gọi là chính xác mà anh đã bỏ đi quá nhiều thứ. Đến nay cuộc đời anh còn lại được bao nhiêu năm?
Thế nên anh đáp: “Cũng được, về nhà ở vậy!”
Chẳng qua chỉ là một câu nói hết sức bình thường nhưng lại khiến cho Giang Nguyệt vui mừng khôn xiết. Cô cũng chẳng giấu giếm tâm trạng vui vẻ của mình, toét miệng cười vui mừng, để lộ đôi má lúm sâu hoáy. Nhìn đôi má lúm ấy, Giang Quân cảm thấy dường như mình đã quá khắt khe với cô, nhìn xem, nụ cười của cô ấy rạng rỡ đến thế kia cơ mà.
Vương Hạo làm xong mọi thủ tục xuất viện rồi lái xe đưa hai người họ về căn hộ ở hồ Hương Mật. Bởi vì còn phải về khách sạn nơi Giang Quân từng ở để lấy tài liệu nên Vương Hạo không vào nhà mà đi ngay.
Giang Nguyệt xoay chìa khó mở cửa. Lúc mua nhà một lần, lúc trang trí nội thất một lần, đây là lần thứ ba Giang Quân vào căn hộ này. Anh đưa mắt nhìn quanh: ghế, bàn uống nước, một cây đàn … Hai bức tường trong phòng đọc là hai giá sách cao đến tận trần nhà, cái bàn bằng kính rộng dùng để ngồi đọc sách, bên cạnh là một cái ghế tựa. Ở đây lâu như vậy rồi mà chẳng thấy cô sắm thêm thứ gì, nếu nhất định phải nói một cái gì đó mới thì đấy chính là chậu cây cảnh thủy sinh trên bàn ăn, giò phong lan treo ngoài ban công và một châu xương rồng ở trên bàn đọc sách.
Giang Nguyệt đi vào thư phòng, thu dọn sách vở, máy tính đặt trên bàn đọc sách lại, vừa dọn dẹp vừa nói với Giang Quân: “Chú không cần nhìn nữa đâu, cháu cũng lười giống như chú, tôn thờ chủ nghĩa đơn giản. Hài! Thư phòng nhường lại cho chú sử dụng!”
“Còn cháu thì sao?”
“Chú còn không hiểu cháu nữa sao, cháu thích ở đâu thì ở đấy, ghế sofa, nền nhà, bàn ăn, đâu đâu cũng ok!”
Giang Quân bật cười, đương nhiên là anh vẫn nhớ. Lúc còn nhỏ, cô thích ôm một cuốn sách nằm bỏ khắp nhà để đọc, thỉnh thoảng anh về muộn, không thấy cô nằm trên giường liền đi tìm trong từng góc nhỏ của thư phòng. Tìm được cô rồi mới lôi ra, bế lên giường ngủ. Hồi đầu cô còn thấy rất kì lạ, ngày hôm sau liền chạy đi tìm anh, hỏi tại sao cô lại ngủ trên giường?
Giang Nguyệt mở cánh cửa của phòng ngủ lớn, đã bao năm trôi qua rồi, chủ nhân của nó cuối cùng cũng đến. Chiếc giường cổ điển đúng kiểu anh t