Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343076
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3076 lượt.
iao thông do uống rượu đã thu hút độ quan tâm của công chúng ngày càng cao, trên mạng rất dễ trở thành chủ đề hot. Nếu cậu nghĩ cách giúp Dương Quang chạy chọt thoát tội, không chừng dẫn tới sự tức giận bất mãn của người nhà nạn nhân, nếu họ đi khắp nơi tung hê tố cáo, thế nào cũng sẽ khiến cậu chuốc lấy ít nhiều phiền phức. Giả sử việc truyền đến tai lão già nhà cậu, cậu sống không yên đâu. Ông ấy trước nay vẫn không cho phép chị em cậu ở bên ngoài ỷ vào quan hệ của ông ấy mà nhúng tay lung tung vào bất kỳ chuyện gì. Nhất là loại việc nhạy cảm dễ kích động tinh thần quần chúng như thế này.”
Chương Minh Viễn không phải không biết loại chuyện này tốt nhất là đừng dây vào, có điều bây giờ anh đã cưỡi lên lưng cọp, không thể không theo.
“Đúng thế.”
“Vậy khi ấy cô có nhìn thấy trên ghế lái phụ có người ngồi không?”
“Khi cô ta mở cửa xe, tôi có thấy một người nằm trên ghế lái phụ.” Có thể người nhân viên thu ngân sợ cảnh sát nghe không hiểu nên còn khoa chân múa tay minh họa. “Ghế ngồi được hạ xuống, cả người nằm bên trên không hề động đậy. Tôi đoán rất có thể anh ta đã uống say.”
Lời của nhân viên thu ngân khiến cô nàng mặc đồ tím không còn là lời khai từ một phía của Dương Quang. Các chi tiết chiếc Jetta trắng cùng người đàn ông nằm trên ghế lái phụ mà cô này khai báo đều lần lượt chứng thực cho lời nói của Dương Quang. Để xác minh trực tiếp, cảnh sát còn căn cứ vào lời khai của nhân viên thu ngân, mở xem băng ghi hình giám sát của một ngã tư nằm cách cửa hàng dược phẩm vài trăm mét. Băng ghi hình cũng chứng minh, vào lúc mười một giờ một phút đêm đó, chiếc Jetta màu trắng của Dương Quang có đi qua ngã tư này. Thời gian này vô cùng ăn khớp với thời gian mà cô nàng mặc đồ tím đến mua bao cao su rồi rời đi theo lời nhân viên thu ngân. Như vậy cũng có thể xác định, vào đêm xảy ra chuyện, người lái chiếc Jetta thực sự không phải Dương Quang mà là cô nàng áo tím kia. Trong vụ tai nạn giao thông xảy ra lúc mười một giờ hai mươi tám phút này, cô ta mới là người bị tình nghi lớn nhất.
Cảnh sát lập tức rèn sắt khi còn nóng, điều tra tập trung vào con đường nhỏ ven bờ sông hộ thành nơi phát hiện ra cả người và xe Dương Quang. Bởi vì sau khi cô nàng vận đồ tím kia lái xe tông người rồi hoảng sợ bỏ chạy khỏi hiện trường, cô ta nhất định sẽ rời khỏi xe ở nơi này hòng giá họa cho Dương Quang. Vậy thì đêm đó, tại đây liệu có người nào cũng vô tình bắt gặp cô ta không?
Công tác thẩm tra trên con đường này ban đầu không được thuận lợi cho lắm, hỏi qua không ít người đều không tra ra được manh mối nào. Sau đó cảnh sát thay đổi chiến lược, sau mười một giờ rưỡi đêm lại phái người đi hỏi han người đi đường qua lại nơi này, kết quả khi hỏi đến một người phụ nữ trung niên tan làm ca đêm, chị ta gật đầu nói: “Một chiếc ôtô nhỏ màu trắng hả? Một tối không lâu trước đây sau khi ra ca tôi có nhìn thấy.”
Người phụ nữ này nói, đêm đó sau khi tan làm chị ta đang đi xe đạp về nhà, một chiếc ôtô nhỏ màu trắng hốt ha hốt hoảng chạy qua từ đằng sau, suýt chút nữa đâm vào chị ta. Khi đó chị ta còn chửi một câu: “Nhạy nhanh vậy đi lượm tiền à!”
Sau đó chị ta tiếp tục đạp xe, đến một khúc cua rẽ vào con đường nhỏ nơi chị ta sống, lại trông thấy một chiếc ôtô con đậu dưới bóng cây đằng xa phía trước mặt. Phía trên hàng ghế sau đặt song song hai chiếc gối tựa hình trái tim màu đỏ tươi, khiến chị ta nhận ra đó là chiếc xe sém tông phải mình ban nãy. Cửa xe bên ghế lái mở rộng, có một cô gái đứng trước cửa xe đang cúi người hướng vào bên trong kéo cái gì đó. Chiếc gối ôm màu đỏ che khuất tầm mắt nên chị ta không nhìn được cái cô gái kia kéo là gì. Chỉ cảm thấy cô ta dùng sức rất lớn, vẻ như muốn kéo thứ gì đó rất nặng. Rồi lại đứng thẳng người lên tay không đóng cửa. Dường như phát hiện ra cái nhìn chăm chú tò mò của chị ta, cô gái kia nhìn về phía chị liếc mắt một cái xong lập tức xoay người đi về hướng ngược lại, bước chân gấp gáp hối hả.
“Lúc đó tôi cảm thấy cô ta có chút kỳ cục, nhưng cũng không để tâm lắm. Bởi vì đã về đến nơi, tôi vội vàng lên lầu vào nhà, gia đình tôi ở khu nhà kia kìa.”
Khu chung cư người phụ nữ trung niên kia chỉ đến nằm cách địa điểm phát hiện vụ tai nạn giao thông chỉ độ hơn trăm mét. Cảnh sát điều tra nhìn qua, lại hỏi chị ta một câu: “Chị có chú ý đến điểm đặc trưng gì của cô gái kia không? Tỉ như mặc quần áo màu gì?”
Người phụ nữ trung niên trả lời không cần suy nghĩ: “Màu tím, vốn dĩ ở trong bóng cây tôi không nhìn ra cô ta mặc đồ màu gì. Thế nhưng khi cô ta chạy về phía đằng kia, vừa hay có một ngọn đèn đường, là màu tím nhạt. Đúng rồi, biển số của chiếc xe đó tôi còn nhớ rõ hai số sau.”
“Ồ, vậy là hai số nào?”
“Là 18, vừa đúng số tuổi của con gái tôi năm nay.”
Số xe của Dương Quang, phần đuôi đúng là 18, các chi tiết trên phương diện khác cũng đều ăn khớp. Rõ ràng cô nàng vận đồ tím kia sau khi hoảng sợ trốn khỏi hiện trường tai nạn, đã đem xe đỗ tại con đường nhỏ vắng lặng này, sau đó đem Dương Quang đang say mèm bất tỉnh ngồi trên ghế phụ kéo sang ghế lái chính, giá họ