Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343075
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3075 lượt.
ít nhiều.
“Bạch Lộ, thím nghe người ta nói, thực ra đến Bắc Kinh khám bệnh có một số chi phí khám chữa bệnh còn rẻ hơn ở quê, tay nghề của bác sỹ cũng giỏi hơn. Cho nên muốn theo chú cháu cùng đến Bắc Kinh làm kiểm tra tổng quát. Lần này đến đây, chỗ cháu liệu có tiện cho chú thím ở vài ngày không?”
Bạch Lộ ngây người, đây thực sự là vấn đề khó khăn đối với cô. Hiện giờ cô đang ở tại căn hộ của Chương Minh Viễn, phòng cô thuê trước đây đã trả lại từ lâu, nhất thời cô biết tìm đâu ra chỗ cho chú thím ở đây?
Huống hồ chỉ trọ trong vài ngày, muốn thuê phòng cũng chẳng có cách nào. Bây giờ thuê nhà trọ tối thiểu cũng phải trả một đặt ba, nghĩa là trả tiền thuê một tháng cộng thêm tiền đặt cọc ba tháng, nếu chỉ ở vài ngày không khỏi quá tốn kém. Đến ở chỗ Thiệu Dung cũng không thích hợp, lại còn không phải là chú thím của chị ấy, huống chi cô đã làm phiền chị quá nhiều rồi.
Cô nghĩ đi nghĩ lại, trong chốc lát chưa kịp trả lời, thím nhỏ ở đầu kia điện thoại liền có chút hiểu lầm.
“Bạch Lộ, cứ cho là thím cùng chú cháu trước đây đối xử với cháu không đủ tốt, nhưng chí ít cũng không phải quá tệ đúng không? Tốt xấu gì cũng đã nuôi cháu khôn lớn. Tuy rằng chuyện cháu lên đại học chú thím không đóng góp, nhưng chừng đó năm thay cha mẹ cháu nuôi nấng không có công cũng có sức. Bây giờ chú cháu cần tới thủ đô khám bệnh, chẳng lẽ đến chỗ cháu ở vài ngày cũng không được? Phần tình cảm thân thích này suy cho cùng vẫn phải có chứ.”
Điều này là chắc chắn, dù thế nào đi nữa, Bạch Lộ rốt cuộc cũng ở nhà các chú mà khôn lớn đến nay, họ chung quy vẫn có công ơn nuôi dưỡng đối với cô. Cô vội vàng giải thích: “Thím nhỏ, cháu không có ý đó. Chỉ là tạm thời không có chỗ cho chú thím ở, bởi vì hiện giờ cháu cũng đang tá túc nhà người khác. Có điều thím yên tâm, cháu nhất định sẽ tìm chỗ cho chú thím trọ.”
Lúc này thím nhỏ mới hài lòng: “Bạch Lộ, vậy đành nhờ cháu. Có chỗ ở là được rồi, tốt xấu gì cũng không quan trọng. Thím biết một mình cháu ở Bắc Kinh cũng không dễ dàng gì, nếu không phải thực tình không có cách nào, thím cũng không dám đến làm phiền cháu. Đến Bắc Kinh khám bệnh, lộ phí cùng chi phí điều trị cũng đã tốn không ít, nếu còn phải chi tiền ăn ở thì càng tốn kém hơn. Tốt nhất cháu tìm chỗ nào có thể cho chú thím tự nấu cơm ấy.”
Yêu cầu của thím nhỏ càng khiến Bạch Lộ hết đường xoay sở. Vốn dĩ cô còn định nếu quả thực không xong thì cứ đến một khách sạn nhỏ thuê phòng cho chú thím ở vài ngày. Thế nhưng thím còn muốn có chỗ nấu ăn, cô biết đi đâu tìm ra chỗ như vậy đây?
Cuối cùng Bạch Lộ vẫn quyết định đi thuê nhà trọ, sau khi tan làm cô một mạch chạy đến vài công ty môi giới nhà đất, muốn hỏi xem liệu có nhà cho thuê ngắn hạn hay không, giá có cao một chút cũng được. Thế nhưng người ta vừa nghe đều lắc đầu: “Chủ nhà không đồng ý cho thuê ngắn hạn, ngại phiền hà.”
Chạy khắp nơi cả buổi mà không mảy may thu hoạch được gì. Khi Bạch Lộ kéo đôi chân đau mỏi về đến nhà, ngoài dự kiến phát hiện Chương Minh Dao đang ngồi trong phòng khách. Vẫn mặc một bộ đồ công sở thanh lịch như trước, bên tay đặt một túi công văn. Trông thấy cô, vẻ mặt của chị ta tỏ ra lạnh nhạt hàm chứa chút khinh thường ngấm ngầm: “Rốt cuộc cũng về, tôi chờ cô lâu lắm rồi.”
Mặc dù không biết Chương Minh Dao vì sao muốn chờ mình, nhưng Bạch Lộ không khó đoán ra được nguyên nhân.
Lần đầu tiên nhìn thấy Chương Minh Dao, cô liền nhạy cảm nhận ra chị ta không thích mình, nhất định chị ta cho rằng cô là loại gái đào mỏ một lòng một dạ muốn vơ vét trục lợi từ trên người em trai mình. Theo lẽ thường mà nói, con gái xuất thân nghèo hèn cùng con trai xuất thân giàu có thân cận quá mức với nhau, chung quy cũng khó tránh khỏi bị người khác phỏng đoán như thế.
Thực ra không chỉ mình Chương Minh Dao, các đồng nghiệp không rõ nội tình ở công ty cũng dựa vào phỏng đoán mà phán lung tung đủ thứ. Đều cho rằng cô vì đã bám được cành cao là Chương Minh Viễn nên mới vứt bỏ bạn trai. Chuyện ngồi lê đôi mách khó tránh khỏi bay đến tai cô, cô không hơi sức đâu đi giải thích. Giải thích gì chứ, có giải thích cũng vô dụng, dù sao cuộc sống của cô cũng chẳng thể quay lại như trước kia.
Bạch Lộ không nói hai lời liền thu xếp đồ đạc, đồ cô mang đến đây vốn dĩ cũng không nhiều, mặc dù một mình sống ở Bắc Kinh chừng đó năm cô cũng có không ít vật dụng hành lý, nhưng đại đa số đồ đạc cô đều gởi lại ở chỗ Thiệu Dung. Lúc dọn đến nơi này của Chương Minh Viễn, cô chỉ mang theo vài bộ quần áo để thay cùng đồ dùng hằng ngày cần thiết, chỉ cần một vali du lịch là sắp xếp hết.
Chương Minh Dao chú ý đến hành lý đơn giản của cô, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc im lìm: “Sau khi rời khỏi đây cô có chỗ nào để đi chưa?”
“Có, chị không cần lo đâu.”
Bạch Lộ đã nghĩ kỹ, rời khỏi đây xong đêm nay tạm thời ngủ lại chỗ Thiệu Dung, ngày mai sẽ đi thuê nhà trọ. Chú thím đến Bắc Kinh khám bệnh vừa may cũng có chỗ ở.
Khi Bạch Lộ kéo vali hành lý đến quán bar Kỷ Hồi Túy của Thiệu Dung, chị