Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343074

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3074 lượt.

nhất thời ngây người. Nếu tắm uyên ương trong bồn lớn, cô làm sao có thể giữ lại chứng cứ cơ thể? Vậy chẳng khác nào đi một chuyến không công. Thấy cô cắn răng không nói, anh ta cũng không thèm để ý đến cô nữa. Tự mình vào tắm rửa, tắm xong cũng tự đi ngủ, không buồn nhìn cô lấy một cái: “Khi nào đi nhớ khóa cửa giùm tôi, cảm ơn.”
Nhìn cửa phòng ngủ đóng chặt, trong lòng Bạch Lộ chua xót khôn nguôi. Không ngờ đến thời khắc mấu chốt Chương Minh Viễn lại làm chính nhân quân tử, bày ra bộ dạng dù người đẹp có nằm trong lòng cũng không rối loạn, hoàn toàn không có cảm giác hứng thú với cô, vậy thì kế hoạch của cô làm sao thực hiện được đây? Cô lại không biết cách đối phó với đàn ông, nhất là chuyện dụ dỗ một người đàn ông thì hoàn toàn không có tí kinh nghiệm nào.
Một mình đứng ngơ ngẩn trong phòng khách, Bạch Lộ đi cũng không được, ở cũng không xong, nghĩ một hồi liền không cam tâm cứ như vậy mà rời đi, bèn ngồi xuống ghế sô-pha trong phòng khách, ôm đầu suy nghĩ một cách khổ não.
Cô ngồi đồng cả buổi cũng không nghĩ ra biện pháp, cuối cùng đành phải gọi điện thỉnh giáo Thiệu Dung. Thiệu Dung nghe xong kế hoạch của cô, im lặng thật lâu sau mới nói: “Em thực sự tính làm vậy hả? Đã nghĩ kỹ chưa?”
“Em đã nghĩ kỹ lắm rồi, chị Dung Dung, đây là cách duy nhất. Cầu xin anh ta không có tác dụng, chỉ có thể dùng cách này ép anh ta, anh ta mới không thể không đồng ý giúp em cứu Dương Quang.”
Thiệu Dung hơi tức giận: “Vì cứu Dương Quang mà hy sinh thân mình như thế này, có thực sự đáng không? Cặp cha mẹ bợ đỡ kia của cậu ta thường ngày thấy em chướng mắt là thế, đến lúc quan trọng lại đi ép em nghĩ cách cứu người. Con họ sao họ không tự mình nghĩ cách cứu đi.”
“Chị Dung Dung, cho dù ba mẹ Dương Quang có tệ đến đâu, anh ấy vẫn tốt với em. Em không thể trơ mắt nhìn anh ấy vì em mà ra nông nỗi này.”
“Cái gì mà vì em chứ, nó tự mình uống rượu rồi lái xe mới gặp phải phiền toái lớn thế này.”
“Không, em tin Dương Quang bị oan. Vả lại có nói gì đi nữa, chuyện này chung quy cũng từ em mà ra, em nhất định phải cứu ảnh.”
Thiệu Dung thở dài một hơi thật sâu: “Lộ Lộ, em cũng trưởng thành rồi, nếu em đã quyết ý, vậy chị cũng không nói gì thêm nữa. Được, chị cho em biết làm thế nào để đối phó với Chương Minh Viễn.”
Thiệu Dung bảo Bạch Lộ, đợi Chương Minh Viễn ngủ say rồi mới đi vào phòng anh ta: “Không phải em nói trước đó anh ta đã uống say ở quán bar sao? Tửu là bà mối của sắc, dễ gây mất kiểm soát nhất. Mặc dù khi anh ta còn giữ được tỉnh táo thì từ chối em, nhưng lúc anh ta ngủ mơ mơ màng màng rồi em nằm xuống cạnh anh ta trêu chọc, chỉ cần anh ta là đàn ông, cực kỳ dễ dàng hưng phấn mà nổi lên ham muốn.”
Cửa phòng ngủ không khóa, vừa xoay nhẹ đã mở. Khi bước vào phòng, thân thể Bạch Lộ thoáng chốc khẽ run.
Đêm thật tĩnh mịch, yên lặng đến nỗi chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập. Từng tiếng, từng tiếng, từng tiếng một, càng lúc càng nhanh, tựa như tiếng trống càng lúc càng dồn dập trên sân khấu kịch đang thúc giục diễn viễn ra sân khấu – đúng rồi, ra sân khấu, đã đến lúc cô phải lên diễn rồi. Đêm nay, cô sắm vai một nhân vật giống trong truyện Viên Mỡ Bò[3'>.
Cởi bỏ mọi y phục trên người, Bạch Lộ dùng bàn tay run run nhấc một góc chăn chui vào trong. Bên trong chăn rất nóng, đều là nhiệt độ cơ thể của Chương Minh Viễn, ấm áp tựa ánh mặt trời tháng năm. Nhưng cô lại không kiềm được mà run rẩy, như thể bị lạnh, nhưng thực ra là do căng thẳng và sợ hãi.
Tuy Chương Minh Viễn đang ngủ, nhưng trong lúc ý thức mơ màng có lẽ cảm giác được có người chui vào trong chăn, khóe miệng bất giác bật lên một tiếng ưm, một bàn tay mò mẫm hướng về phía thân mình cô. Khi bàn tay to rộng nóng hừng hực rơi trên người cô, cô theo bản năng thoáng co rúm lại về sau. Bàn tay ấy tựa như rắn chạy khắp trên da thịt lõa lồ của cô, cuối cùng dừng lại trước ngực cô. Chẳng mấy chốc, người đàn ông đang ngủ mê trong cơn say mơ hồ hưng phấn lên, lật người một cái, toàn thân nằm sấp trên người cô…
Khi một cơn đau bén nhọn phát ra từ nơi bí ẩn nhất trên cơ thể, Bạch Lộ bật khóc. Nước mắt tuôn rơi từng giọt lớn, như trân châu bị đứt khỏi dây, rơi vãi khắp trên gối.
Sau khi trong phòng hoàn toàn khôi phục lại yên tĩnh, Bạch Lộ lặng lẽ đứng dậy mặc quần áo chỉnh tề, sau đó tìm quần lót của Chương Minh Viễn lau qua drap giường bị dính bẩn, sau đó lại dùng túi nhựa gói kỹ lại, gọi điện bảo Thiệu Dung tới đem túi vật chứng này đi trước. Cô tiếp tục ở lại một mình chờ anh ta tỉnh dậy để đàm phán.
Thiệu Dung muốn ở lại cùng đàm phán với cô: “Loại người như Chương Minh Viễn được người ta o bế đã quen, em lại gài bẫy anh ta thế này khiến anh ta phải gặm một cục tức, chị sợ anh ta có thể thẹn quá hóa giận mà ra tay đánh người. Mình em bàn chuyện với anh ta chị thực không yên tâm.”
Cô kiên quyết không cần giúp đỡ: “Có người ngoài càng làm khó mặt mũi anh ta thôi, chỉ tổ thêm căm tức. Không sao đâu, chị Dung Dung, anh ta sẽ không nổi nóng đến mức giết người đâu, có để anh ta đánh vài cái cũng chẳng sao. Nếu anh ta không hợp tác,