Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343073

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3073 lượt.

a cho anh.
Vụ án đến đây, có thể nói về cơ bản chân tướng đã rõ ràng. Mặc dù tạm thời không tìm ra cô nàng áo tím không danh không tính không thân phận kia, nhưng tình nghi trên người Dương Quang đã có thể loại bỏ. Anh nhanh chóng được phóng thích. Có điều người mặc dù không phải do anh tông, nhưng chiếc xe gây án là của anh, anh cũng có trách nhiệm bồi thường nhất định trong chuyện này. Bất quá đối với vợ chồng nhà họ Dương mà nói, con trai có thể thoát khỏi họa tù tội là tốt lắm rồi, bồi thường chút tiền không tính là gì, coi như chi tiền xả xui là xong.
Sau khi Dương Quang khôi phục tự do, Bạch Lộ vẫn không gặp anh. Cô từng thu hết dũng khí thử gọi vào di động của anh một lần, nhưng lại bị báo số điện thoại đã không còn sử dụng. Anh đổi số điện thoại mà không báo cho cô, thái độ không nói cũng biết. Cô hiểu, mình đã không cần phải đi tìm anh làm gì nữa.
Việc đã đến nước này, có lẽ kết cục im lặng cũng chính là kết thúc tốt nhất.
Hoa dành dành mùa hạ bừng nở từng bông từng bông to tròn, hương thơm tràn ngập đất trời. Đêm khuya mát lạnh ngát hương hoa, Bạch Lộ một mình dựa vào cửa sổ, nhìn ngắm mảnh trăng non trên bầu trời, lưỡi liềm bằng bạc hơi ẩm ướt, tựa như đôi mắt đẫm lệ vừa khóc xong, gieo rắc ánh sáng trong vắt thê lương.
Nhìn rồi lại nhìn, cô lặng lẽ rơi lệ.






Tháng tám giữa hè, ánh mặt trời đặc biệt gay gắt. Con đường dưới ánh nắng chói chang nóng đến độ cơ hồ khiến người ta không thể đứng vững, đến giờ nghỉ trưa không ai muốn xuống lầu đi ăn, vì thế cơm hộp tiện lợi trở thành hàng hot.
Trong văn phòng tổng giám đốc Thiên Đô Quốc Tế, Vương Hải Đằng lẫn Hoắc Mân đều không có mặt, Bạch Lộ một mình ngồi trước bàn làm việc ở gian ngoài soạn thảo một công văn trên máy tính, tạm thời chưa bận tâm gọi cơm hộp.
Đương lúc bận rộn thì Tiểu Trịnh, kỹ sư mới vào của phòng kỹ thuật, chạy đến gõ gõ cửa, đôi mắt mang theo ý cười, giọng điệu thân quen trước giờ: “Bạch Lộ, em gọi cơm chưa? Phòng kỹ thuật bọn anh đang gọi, có muốn nhân tiện gọi luôn cho em một phần không?”
“Vâng, cảm ơn anh, em muốn một phần cơm thịt kho.”
Anh ta cười hì hì bước lại gần: “Chà, hóa ra em ăn thịt nha, anh cứ tưởng mấy cô gái trẻ thời nay vì muốn giữ dáng nên chỉ ăn rau dưa hoa quả thôi chứ.”
Giờ tan tầm đã đến, nhưng Bạch Lộ vẫn chưa muốn về. Trước đây đi làm luôn cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm, không thể chịu nổi đến giờ ra về; công việc cũng thật rườm rà, làm thế nào cũng không xong.
Thế nhưng hiện tại, Bạch Lộ lại cảm thấy thời gian làm việc quá ngắn, mới chút xíu đã trôi qua. Công việc cũng quá ít, quay qua quay lại đã làm xong rồi. Nhưng mà cô vẫn không muốn tan ca, không muốn quay về căn hộ đó. Cô bèn lục tung tự mình kiếm việc mà làm hòng kéo dài thời gian tan tầm.
Nhưng dù có trì hoãn đến đâu cô vẫn phải ra về, không thể ở lại công ty ngơ ngơ ngẩn ngẩn cả đời. Tuy Dương Quang đã bình an vô sự, nhưng cô vẫn không thể chọc giận Chương Minh Viễn. Anh ta từng cố tình hay vô ý nhắc nhở cô: “Đừng tưởng Dương Quang được thả không làm sao nữa thì cô có thể đánh bài chuồn! Nếu cô chuồn mất, nhỡ đâu cậu ta lại có chuyện gì, đến khi đó cô đừng có quay lại cầu xin tôi.”
Cô hiểu rõ ý tứ của anh ta, chính là đang cảnh cáo cô đừng tưởng Dương Quang được thả rồi thì cô có thể trở mặt quịt nợ. Đến lúc ấy anh ta nghĩ lại muốn giở chút trò hòng gán cho Dương Quang tai vạ nào đó do “hành vi bất cẩn” cũng rất đơn giản. Nói cách khác, cô vẫn phải lo mà chăm sóc anh ta lấy lệ, không thể qua cầu xong liền muốn rút ván.
Bạch Lộ chầm chậm lê bước về đến nhà, lúc mở cửa trong nhà im ắng tĩnh mịch, hệt như một bức tranh tĩnh vật. Xem ra Chương Minh Viễn lại không ở nhà, nếu anh ta ở nhà thì ti-vi nhất định sẽ mở, con người anh ta không chịu được yên tĩnh, không tạo ra chút âm thanh liền cảm thấy bứt rứt buồn chán.
Cô thở dài nhẹ nhõm một hơi, nếu anh ta có nhà, cả người cô liền cảm giác không được tự nhiên. Cũng may bạn bè xấu tính xấu nết của anh ta lại nhiều nên thường xuyên không về nhà, có khi mấy ngày liền chẳng thấy bóng dáng đâu, trong căn nhà lớn như vậy chỉ có một mình cô. Suốt ngày yên ắng không tiếng người, cô tịch như rừng sâu núi thẳm.
Trong nhà rất sạch sẽ, khắp nơi không dính một hạt bụi, có vẻ dì dọn dẹp đã tới chiều nay. Trời cực kỳ nóng, toàn thân đẫm mồ hôi, cô trước tiên vào phòng tắm tắm qua một lượt, sau đó tiện tay giặt luôn quần áo thay ra, đem lên ban công phơi. Lúc đang phơi quần áo đột nhiên nghe tiếng mở cửa, theo tiếng động nhìn ra, là Chương Minh Viễn về.
Anh ta thay giày đi vào nhà, chùm chìa khóa móc trên ngón trỏ chuyển động tự do, trông thấy cô ôm quần áo, anh ta cong khóe môi lên thành điệu cười như có như không: “Em tắm rồi à? Tiếc quá, tôi còn định về nhà cùng em tắm uyên ương cơ đấy.”
Cô lạnh mặt không thèm quan tâm đến anh ta, coi anh ta như thể trong suốt, hoàn toàn không nghe không nhìn thấy, cứ việc đi phơi quần áo vật dụng trong tay.
Thực ra sau khi dọn đến đây Chương Minh Viễn c