Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343062
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3062 lượt.
kiểm tra, xem liệu có cuộc gọi nhỡ nào bị tiếng nhạc át đi mà không phát hiện ra không.
Di động cuối cùng cũng đổ chuông, hiển thị gọi đến là Đại Cường, anh lập tức nghe máy: “Thế nào rồi?”
Giọng nói của Đại Cường hết sức kinh hoảng: “Xin lỗi Chương tiên sinh, tôi đã sắp đến nơi được dặn, thế nhưng tới ngã tư đột nhiên có một đứa bé lao ra, tôi kịp thời phanh xe, nhưng vẫn bị người ta chặn lại không cho đi. Nói cái gì mà đứa bé bị trầy xước, nhất định phải đến bệnh viện kiểm tra tỉ mỉ.”
Anh nhăn mày: “Được rồi, anh mang đứa trẻ đi kiểm tra trước đi.”
Cúp điện thoại xong, Chương Minh Viễn trực tiếp nói với Âu Vũ Trì: “Cho tớ mượn xe chút.”
Âu Vũ Trì sửng sốt: “Cậu tha cho tớ đi, cái gì tớ cũng có thể cho cậu mượn nhưng không dám cho mượn xe đâu, bị lão già nhà cậu biết được thì tớ thảm chắc luôn. Không phải cậu có lái xe chờ bên ngoài sao?”
Chương Minh Viễn không rảnh nói nhiều: “Anh ta vừa đi rồi, anh ta ở đây tớ còn tìm cậu làm gì. Không cho mượn vậy thì cậu chở tớ một chuyến đi. Vốn không định làm trở ngại cậu tiếp tục coi biểu diễn, nhưng cậu không phối hợp thì tớ cũng hết cách.”
Khi Bạch Lộ mở mắt ra, phát hiện chính mình đang nằm trong phòng bệnh trắng toát như động tuyết của bệnh viện, chú nhỏ và thím nhỏ đang ngồi kế bên thì thầm nói chuyện. Thấy cô tỉnh lại, hai người nhất loạt vây tới, vẻ mặt vui mừng: “Cuối cùng cũng tỉnh, tỉnh là tốt rồi.”
Thoạt đầu cô có chút mơ hồ, nhưng rất nhanh nhớ ra chuyện xảy ra đêm qua, cực kỳ áy náy: “Ngại quá, chú thím, vốn dĩ nói cháu dẫn chú thím đến bệnh viện khám, kết quả lại để chú thím đưa cháu vào viện trước mất.”
Ai dè thím nhỏ lập tức xua hai tay: “Thím và chú cháu vừa tới Bắc Kinh, nào có biết cổng bệnh viện Bắc Kinh mở bên nào đâu! Tối qua là bạn cháu chạy tới đưa cháu đi viện đấy!”
Cô ngây người: “Bạn cháu, bạn nào của cháu?”
Thím nhỏ không nói rõ, chỉ bảo tối qua sau khi cô té xỉu cả hai ông bà đều hoảng hốt lo sợ, liền lấy di động của cô gọi cho cấp trên mà cô vừa gọi điện xin nghỉ phép nhờ giúp đỡ. Người nhận điện rõ ràng là nữ, nhưng chạy tới lại là hai chàng trai. Gõ cửa hỏi Bạch Lộ có phải ở đây không, bà cho hai người vào xong, chàng trai cao cao vừa nhìn thấy bộ dạng mặt mày tái xanh hôn mê bất tỉnh của cô liền bế lên bảo phải đưa đi bệnh viện.
“Thủ tục ngày mai tôi sẽ bảo người đến làm, hôm nay xuất viện trước đã.”
Cô vốn dự định ngày mai ra viện, nhân tiện dẫn chú thím đi nhận số làm kiểm tra chuyên khoa. Nhưng anh ta lại chạy tới phá ngang sắp đặt của cô, còn không ngừng hối thúc cô nhanh lên. Cô không tình cũng chẳng nguyện: “Anh có việc thì cứ đi trước đi, tự tôi có thể về nhà.”
“Không được, hôm nay em phải theo tôi chuyển về.”
Cái gì? Không phải đã nói “xin nghỉ phép” rồi sao! Nhưng anh ta lại tỏ thái độ không châm chước nhân nhượng: “Tôi đổi ý rồi, em phải nhanh chóng dọn về.”
Cô tức gần chết, nhưng không thể làm gì hơn, đúng lúc thím nhỏ mang một bình nước sôi đi vào, càng không thể nói chuyện. Thím nhỏ lại nghe được câu cuối cùng của anh ta, vừa đặt bình nước sôi xuống liền hỏi: “Chương tiên sinh, cậu bảo Lộ Lộ nhà chúng tôi dọn đi đâu?”
Cô những muốn ngăn lại nhưng không kịp, anh ta nói gãy gọn: “Dọn về nhà cháu, hai tháng nay Bạch Lộ đều ở nhà cháu, chắc là cô ấy chưa nói với cô chú nhỉ.”
Bạch Lộ trông thấy ánh mắt của thím nhỏ lập tức sáng lên: “Hóa ra cậu thực sự là bạn trai của Lộ Lộ nha, sáng nay tôi hỏi nó còn không chịu nhận đó. Con bé này chắc là thẹn thùng, không tiện nói cho chú thím. Thực ra cái này có gì đâu, bây giờ là thời đại nào rồi chứ, nam nữ trẻ tuổi yêu đương tìm đối tượng, sống chung trước hôn nhân cũng là hiện tượng thực bình thường. Cô chú mặc dù già rồi, nhưng không có phong kiến đến thế.”
Bạch Lộ mặt mũi đỏ bừng, đã bị Chương Minh Viễn chọc giận, còn bị lời nói của thím nhỏ làm cho xấu hổ.
Thím nhỏ không hay biết gì cả, cứ tự cho là đúng, cô đã liếc thấy khóe miệng Chương Minh Viễn lại nhếch lên điệu cười ba phần như có như không. Mà thím nhỏ nói xong, còn thân thiết thay đổi xưng hô: “Cháu Chương à, nếu cháu đã là bạn trai của Lộ Lộ, cháu lại quen biết với bác sĩ ở bệnh viện này, vậy bệnh đau dạ dày của chú nó cháu xem liệu có thể giúp tìm một bác sĩ giỏi giỏi không…”
“Thím nhỏ, thím thu dọn đồ đạc đi chúng ta về.”
Bạch Lộ không thể không cắt ngang mạch thao thao bất tuyệt của thím nhỏ, cứ để bà nói mãi như thế, cô sẽ xấu hổ muốn độn thổ mất. Cũng may Chương Minh Viễn ngoại trừ điệu cười châm biếm chỉ cô mới có thể nhìn thấy ra, cũng không có hành vi cử chỉ nào khác khiến người đối diện khó xử. Còn rất lễ phép gật gật đầu với thím nhỏ: “Cháu hiểu ý cô rồi, cháu sẽ nói chuyện với bệnh viện.”
Thím nhỏ tự nhiên liền mặt mày rạng rỡ: “Cảm ơn cháu Chương.”
Mở miệng ra là cháu Chương, Bạch Lộ thực tình hết nói nổi. Cả đám lãnh đạo lớn nhỏ trong công ty bọn cô, bất kể già hay trẻ hơn Chương Minh Viễn bao nhiêu tuổi, đều chưa bao giờ cậy mình già cả mà gọi anh ta là cháu Chương. Tất c