XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341812

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.

xong, định săn sóc cầm lấy ly rượu của cô. Ôn Nhung giơ tay lên chặn lại, tự mình lại rót đầy một ly.
“Ha ha, ngày vui thì phải uống nhiều một chút, Ôn Nhung cơ mà, cạn thêm chén nữa.”
Ôn Nhung chạm cốc với anh ta, chất lỏng màu đỏ thoáng chốc đã rơi vào bụng.
Nếu như không vui, vậy thì uống rượu đi.
Đêm nay, ấn tượng về vợ chưa cưới của Lâm Tuyển để lại cho người ngoài là: sạch sẽ, đơn giản, nhanh nhẹn, nhất là lúc uống rượu, cô nương vô giới hạn.
Cô uống rượu chân mày cũng không nhíu lấy một cái, nhưng đáng tiếc là dễ dàng đỏ mặt, lúc càn quét xong chén thứ mười lăm, mặt cô đã từ màu trắng bách hợp chuyển thành màu đỏ hoa hồng, da thịt toàn thân cũng đỏ lên nóng rực, song, ánh mắt cô vẫn thanh tỉnh, nhất là lúc nhìn người ta, mơ hồ phủ một tầng nước, trong suốt thanh thấu.
“Tôi đi xem bà nội một chút.”
“Ừ, chờ đã.” Anh ta kéo cô, rút khăn giấy lau lau nơi khóe miệng cô, “Dơ rồi.”
Màn tình nùng ý mật này rơi vào trong mắt người khác, có vẻ tương đối đáng giá hâm mộ ghen tỵ.
Ôn Nhung lại chẳng có phản ứng gì: “Dơ bẩn không phải lau lau chút là có thể sạch được, anh xem, ” Cô giơ khăn giấy lên. “Dấu vết này chẳng qua là chỉ từ trên người chuyển đến những chỗ khác mà thôi.”
Hắn nhanh chóng giương mắt lên nhìn cô, cô đã nhét khăn giấy laị trong tay hắn, cầm lấy ly rượu xoay người. Màn đêm tầng tầng hạ xuống, nến trắng được thắp lên đầy lãng mạn, ánh nến lấp lánh nhảy nhót trong gió, dưới ánh sáng mờ ảo của những cây nến, cô để lại một cái bóng kiên cường mà đơn bạc.
“Ngẩn người gì vậy?” Lâm Tuyển cả kinh, quay đầu lại, khuôn mặt hơi ngà ngà say của Bành Duệ đang ghé vào bên tai hắn.
“Không có gì.” Lâm Tuyển thuận thế vo tờ giấy lại nhét vào trong túi quần.
Bành Duệ chỉ phía trước: “Này, hai cụ ở nhà không có ý kiến gì với cô giáo Ôn nhà anh?”
Lâm Tuyển xem thường, cười nhạt: “Tôi đính hôn, còn cần mấy lời nói nhảm của bọn họ? Hơn nữa, lần thân cận này là do ông anh cả của tôi sắp xếp, bọn họ còn nói được cái gì.”
“Aiz, được, tôi mời anh một chén, nhớ về sau phải thương yêu bà xã, cô gái như cô giáo Ôn không tệ, dáng dấp khiến cho người ta rất quý mến, tính tình cũng không tồi, anh đừng có làm người ta tức quá chạy mất.”
Bành Duệ nâng ly rượu, mãi vẫn không thấy Lâm Tuyển có động tĩnh gì.
“Này, uống rượu đi.”
“A Duệ, trên thế giới này không có thứ gì là tôi không lấy được.”
Lâm Tuyển nhìn ra một hướng khác, không biết là nói cho ai nghe.
Bành Duệ không nhịn được nói: “Biết rồi, đừng có khoe khoang, nhà họ Lâm đã là vật trong túi anh.”
Lâm Tuyển cầm chén rượu lên ngửa đầu uống cạn.
Ôn Nhung tìm thấy bà nội, cụ bà đang yên tĩnh ngồi trong góc, mẹ Ôn ngồi bên cạnh.
“Tiểu Nhung, con tới vừa đúng, mẹ đi ăn chút gì đó, con giúp trông bà nội nhé.”
Ôn Nhung ngồi xuống, nắm lấy tay bà, bà cụ Ôn hòa ái nhìn cháu gái nhà mình: “Nhung Nhi nhà chúng ta hôm nay thật xinh đẹp, lớn rồi, phải làm cô dâu người ta rồi.”
“Bà nội, đây chỉ là đính hôn.”
Ôn Nhung áp khuôn mặt nóng nóng lên tay bà nội, thở ra toàn mùi rượu, cô nghĩ cô thực sự có điểm say, tối nay cô uống chắc cũng phải gần bốn chai.
“Vậy cũng sắp rồi.”
Ôn Nhung nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: “Bà nội, nếu cháu không muốn kết hôn, bà có mất vui không?”
“Sao lại nói mấy lời không may như vậy?”
“Bà có mất vui không ạ?” Ôn Nhung cố chấp hỏi đến cùng.
Bà cụ Ôn vỗ vỗ khuôn mặt của cô cháu gái nhỏ, cười: “Cháu vui vẻ là được rồi, cháu vui vẻ, bà nội sẽ vui vẻ.”
“Ngoắc tay, chúng ta đã nói rồi nhé, cho dù cháu có làm gì, bà cũng sẽ ủng hộ cháu.”
“Được, xem trong đầu nhóc con cháu nhất định là có chủ ý gì rồi.”
Bà cụ Ôn không cưỡng lại được Ôn Nhung, ngoắc tay hứa hẹn với cô. Ôn Nhung âm thầm thở phào nhẹ nhõm, như vậy về sau, cho dù cô làm gì, chỗ bà nội coi như đã thông qua.
“Ôn lão phu nhân, Ôn Nhung.”
Ôn Nhung đứng dậy, vừa quay đầu lại đã thấy ba người nhà họ Phó đến kính rượu. Ôn Nhung theo bản năng che trước người bà nội, theo như cô đoán, bà nội cũng không biết sự thật cô là người nhà ho Phó.
Vợ chồng họ Phó Ôn Nhung cũng không xa lạ, trước khi hai nhà Ôn Phó bất hòa, cô thường xuyên gặp bọn họ. Lúc đó, cô chỉ coi bọn họ là một đôi vợ chồng bình thường, nhiều nhất là bạn tốt của cha cô, cha mẹ của người cô thích.
Lúc này, Ôn Nhung nhìn hai vợ chồng hòa nhã nhà họ Phó, thế giới trước mắt có chút lung lay.
“Tiểu Nhung hôm nay thật xinh đẹp, lúc trước còn là cô bé con, đến nhà chúng ta chạy ra chạy vào, nháy mắt mà đã lập gia đình rồi….” Bà Phó nói mãi nói mãi lại có chút ngắc ngứ, che miệng.
“Chúng tôi rất vui khi được mời, chúc mừng.” Ông Phó vừa nói vừa liếm môi, giống như có chút khẩn trương, “Gả cho nhà người tốt.”
Ôn Nhung nâng ly rượu lên, đổ đầy, uống một hơi cạn sạch: “Cám ơn, cha cháu cũng nói như vậy.”
Ông Phó sửng sốt, cười ngượng ngùng.
Cô muốn mời bọn họ, là muốn để bọn họ thấy, cô sẽ tự mình sống rất tốt, cho dù ban đầu bọn họ có lấy lý do máu chó nào giao cô cho nhà họ Ôn, cô bây giờ hay tương lai cũng không có hứng thú biết, ai đã