Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341806

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1806 lượt.

hư Bích đã nói lên tất cả, Lâm Tuyển coi nhẹ, cười nói: “Cô Đoạn trước có thể đi dạo xung quanh một chút.”
“Đi dạo cái gì, ngắm cát sao, hay là nhìn động vật? Tôi thấy chỗ này chỉ có một con cầm thú thôi, chẳng có gì đẹp mắt.”
Mặt mũi Lâm Tuyển vẫn như cũ: “Xin cứ tự nhiên.”
Nói xong cũng bỏ đi.
“Này, cô nương này sao mà hùng hổ với anh thế, anh chọc tới người ta hả?” Bành Duệ không tốt bụng chọc chọc Lâm Tuyển.
Lâm Tuyển đón khách, bớt chút thời gian đáp lại anh ta: “Con gái còn đang thời thanh xuân, không cần so đo.”
Bành Duệ không nhanh không chậm đi theo sau hắn: “A a, không phải anh sắp kết hôn với một cô bé sao, làm sao, thành thực khai ra, có phải kích động lắm không, tâm nguyện bao nhiêu năm nha.”
Lâm Tuyển quay mặt ra biển rộng, không nói một lời.
Đã sắp tới năm giờ, già trẻ nhà họ Ôn đều đã có mặt, cha Ôn ánh mắt trốn tránh, Ôn Tuyết coi buổi đính hôn này như cái gai trong mắt, lạnh như băng sương, cụ bà Ôn ngồi trên xe lăn, trạng thái không được tốt, nhưng trên mặt vẫn mang theo nụ cười hạnh phúc như cũ, hơi chút là hỏi Tiểu Nhung đâu.
Nhà họ Phó cũng nhận được thiệp mời, nét mặt hai vợ chồng có chút khẩn trương, trên mặt Phó Tô không nhìn ra biểu cảm gì.
Tất cả đều được sắp xếp ổn thỏa, chỉ thiếu nữ chủ nhân mà thôi.
Mọi người đều biết nhà gái là con gái nhà họ Ôn, nhưng nhà họ Ôn này so với nhà họ Lâm, chênh lệch không chỉ là một chút, một gia tộc sắp kề cận phá sản, làm sao có thể lấy được mối hôn nhân này, nghĩ mãi không ra, hay là đây cũng là một ván cờ đã được Lâm Tuyển bố trí tử tế?
Lâm Tuyển lui qua một bên, hỏi Lâm Giám Phi: “Người đâu?”
Lâm Giám Phi nhỏ giọng nói: “Còn chưa tới.”
“Tôi đã bảo cậu theo sát.”
“Nhưng tối hôm qua cô ấy không về nhà…”
Văn Lam tìm tới đây, trấn an nói: “Đừng vội, em nghĩ cô giáo Ôn chắc bị trì hoãn gì đó thôi.”
“Cô tới đây làm gì?”
“Em chờ cùng anh.”
“Không cần.”
Văn Lam giống như chấn kinh, vẻ mặt không được tự nhiên: “Được, vậy em đi trước.”
Thời gian không đợi người, khách khứa cũng bắt đầu nhìn ngó xung quanh.
Lâm Tuyển đứng tại chỗ, nét cười trên mặt phai dần, mắt nhìn đám đông náo nhiệt phía trước, gió biển thổi qua mặt, trong không khí đầy mùi vị ẩm ướt mằn mặn,
Cất giấu chút bất an.
Thời gian cứ trôi qua từng giây từng phút, đã hơn năm giờ mười.
Ngày tháng năm, trời vẫn sáng như cũ, hội trường lễ đính hôn đẹp đẽ, chỉ chờ một người.
Đến, hoặc không đến.
Đây là một đề lựa chọn, cũng là cơ hội cuối cùng hắn dành cho cô.
Lâm Giám Phi gọi mấy cuộc điện thoại, vội vàng chạy tới, la lên: “Đến rồi, đang ở phòng hóa trang.”
Lâm Tuyển sửng sốt xong, bước nhanh về phía biệt thự đã được sắp xếp trước, chạy thẳng tới lầu hai.
Đứng bên ngoài cánh cửa phòng màu trắng, để cho Lâm Giám Phi đợi ở ngoài, hắn giơ tay lên gõ cửa.
Một lúc, sau cánh cửa truyền đến giọng nói trong veo của Ôn Nhung: “Mời vào.”
Tay hắn đặt trên tay nắm cửa, từ từ ấn xuống.
Mái tóc ngắn của cô gái trong gương đã được vuốt lại cho phù hợp, sau tai có một chiếc kẹp tóc bằng kim cương xinh đẹp, trên người là bộ váy trắng thuần khiết, sa mỏng sau lưng rủ xuống đất, phần váy ngắn phía trước tao nhã, không cần nhiều trang sức, giống như một khóm bách hợp yên tĩnh, nở rộ ngát hương.
Hắn đứng ở cửa, có chút thất thần.
Ôn Nhung đứng trước gương, từ từ ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau.
Vì một thoáng chớp mắt này, cô đã lấy hết tất cả dũng khí.
Anh ta vẫn anh tuấn trước sau như một, mà khí thế càng sâu sắc hơn ngày thường, trên mặt vẫn mang nụ cười như thật như giả, nếp nhăn khi cười rất nhạt, khóe mắt lạnh bạc, ánh mắt thâm trầm sâu không thấy đáy.
Hoàn toàn khác biệt với cái đêm điên cuồng kia, anh ta lại khôi phục lại phong độ quý ông nho nhã này, nhưng trong đầu của cô vẫn không sao gạt bỏ nổi ánh mắt kinh khủng như dã thú của anh ta khi nhìn cô.
Nhìn nhau hồi lâu, Lâm Tuyển ung dung nói: “Em vẫn tới.”
Ôn Nhung nhấc làn váy, quay người lại: “Anh cho rằng tôi sẽ khóc trời kêu đất báo cảnh sát chắc? Đừng có ngốc vậy, chuyện kia chẳng qua chỉ là…” Cô dừng một chút, “Một đêm tình.”
Hắn cong khóe miệng, mập mờ nói: “Không ngờ là Nhung Nhung của tôi thích □, một đêm thật đẹp, không phải sao?”
“Bị cầm thú cắn một phát thôi.”
Hắn không ngờ cô sẽ chủ động nhắc tới chuyện đêm đó, mà sự bình tĩnh của cô lúc này khiến hắn khẽ cau mày.
Nhưng hắn không biết, lúc này cô rất muốn chạy trốn khỏi hắn.
Ôn Nhung bước tới bàn trang điểm, cầm chiếc khuyên tai bằng kim cương lên, ngón tay có chút run rẩy, đeo hai lần mà vẫn không vào.
Hơi thở của hắn chợt kề sát sau lưng, một bàn tay nắm lấy cô, cô lập tức theo bản năng hất ra, liên tiếp lui về phía sau, chưa tỉnh hồn.
“Chẳng qua là bị cắn một phát mà thôi.” Hắn cười đầy ẩn ý, “Sớm biết như thế, lúc trước cần gì phải như vậy. Nếu đã tới, thì theo tôi diễn cho hết vở kịch này đi.”
Anh ta khăng khăng muốn đính hôn với cô, đơn giản chỉ vì bảo vệ mặt mũi đúng không.
Ôn Nhung vất vả lắm mới trấn định lại lần nữa, giương mắt nhìn anh ta