Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341808

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1808 lượt.

phim ma, thét lên mà nhéo lấy cánh tay người ấy; cô cũng chưa từng được thử bắt bẻ người mình thích, yêu em thì hãy mời em ăn Haagen – Dazs*;cô chưa từng thử làm nũng với người mình thích, muốn người đó nửa đêm đi mua thiên thần hộ mệnh giúp cô….
* Một hãng kem nổi tiếng, sologan của hãng này là « Yêu cô ấy thì hãy mời cô ấy ăn Haagen – Dazs »
Cô chưa từng cùng người mình thích nói rằng, em nguyện ý gả cho anh.
Cô chưa từng được thử qua bất cứ điều gì, những yêu đương si ngốc thời tuổi trẻ đã rời khỏi sinh mệnh của cô. Gió biển thổi tung chiếc váy lụa mỏng trên người cô, chút ánh sáng còn dư lại lúc chiều tà muốn sưởi ấm thể xác lẫn tinh thần của cô. Nhưng mà, cô nói đó chẳng qua chỉ là bị cắn một phát, nhưng đó đâu chỉ là một phát cắn, đó tưởng chừng như đã cắn nuốt toàn bộ trái tim cô.
Chân chính bước đi trên con đường này, cô mới nhận ra, cô đau đớn hơn bản thân tưởng rất nhiều.
Ôn Nhung bước lên du thuyền, nhìn những người trước mắt, bọn họ giống như đều đang cười, bên tai là tiếng thao thao bất tuyệt của MC, giống như đang đọc văn của người ngoài hành tinh.
“Cô Ôn, cô Ôn?”
Ôn Nhung lấy lại tinh thần, mới phát hiện trước mắt có hai chiếc nhẫn.
Nhẫn Lâm Tuyển chọn không thoát khỏi vẻ hoa lệ, anh ta đã cầm lấy một chiếc, vươn tay về phía cô. Cô cúi đầu, gương mặt bị gió biển thổi vào ửng đỏ, ánh mắt tựa hồ như cũng có chút phiếm hồng, sự ngây thơ của thiếu nữ cùng với trầm ổn của một người đàn bà đồng thời dung hợp trên người cô.
“Anh biết không, ” Cô nhỏ giọng nói, “Tôi đã mơ giấc mộng này rất lâu, nhưng anh không phải người trong mộng, anh là người đập tan giấc mộng.”
Cô nhìn anh ta cười cười, ý giễu cợt phủ đầy nơi đáy mắt, sau đó, đặt tay vào lòng bàn tay anh ta.
Lâm Tuyển giữ nguyên nụ cười, đáy mắt sôi trào các loại tâm trạng, nhưng lúc này, hắn không thể nói gì, chỉ có thể đeo nhẫn lên tay cô.
Tay cô rất gầy, mười ngón tay thon dài, hơn nữa, rất mảnh mai.
Đôi tay này đêm đó đã nắm lấy bờ vai hắn, vạch ra mấy vệt máu.
Ôn Nhung không biết Lâm Tuyển đang sững sờ cái gì, động tác của cô rất nhanh chóng, nắm lấy tay anh ta, đeo nhẫn vào, xong việc.
Chẳng qua chỉ là đính hôn mà thôi, làm cho có hình thức thôi.
Cha mẹ hai bên cũng bước lên trên bục, người ở phía dưới có thể cảm thấy một màn này thực ấm áp chăng, nhưng Ôn Nhung cảm thấy thực giả tạo, người lớn hai nhà lần đầu tiên gặp mặt lại ở trường hợp này, thực sự có chút lúng túng.
MC ở bên kia yêu cầu Lâm Tuyển nói mấy câu, Lâm Tuyển đưa tay nhận lấy mic, một tay kéo Ôn Nhung, Ôn Nhung không thèm để ý đến sự tiếp xúc như vậy.
“Rất cám ơn những vị khác đã có mặt ngày hôm nay, thực ra thì rất nhiều năm trước, không ít bạn bè hỏi tôi tại sao không kết hôn, tôi nói tôi còn đang đợi, sau đó, tôi cũng đã đợi được đến ngày hôm nay. Mặc dù hôm nay chỉ là lễ đính hôn, nhưng hy vọng lúc tôi kết hôn, các vị vẫn có thể đến chúc phúc cho chúng tôi.”
Phía dưới là một tràng tiếng cười, Ôn Nhung quay đầu lại nhìn anh ta, Lâm Tuyển cười đến cực kỳ nhập vai, đuôi lông mày nhiễm ý cười khiến anh ta nhìn rất trẻ ——– đúng là trời sinh làm người biểu diễn.
MC rất chuyên nghiệp làm tiếp trình tự:”Cô Ôn Nhung có gì muốn nói chứ?”
Cô thực ra chẳng có lời nào để nói, song, mic đã được đặt vào trong tay, ánh mắt Lâm Tuyển lập tức đuổi tới, Ôn Nhung nhìn từng gương mặt phía dưới, hoặc là mong đợi, hoặc là suy tính, cô tự cân nhắc, cầm mic lên, nói: “Thực đơn hôm nay là do Lâm Tuyển chọn một tháng mới định ra được, mọi người đừng lãng phí, mời hưởng dụng đi.”
Cả hội trường yên lặng ba giây, MC sửng sốt một lúc lâu mới phản ứng được: “Nói xong rồi?”
Ôn Nhung gật đầu một cái.
Lâm Tuyển cười cười, thay cô nói: “Hôm nay cô ấy hơi hồi hộp.”
Ôn Nhung ở trong đầu khinh thường liếc mắt một cái.
“Cô dâu sắp cưới của chúng ta thực hài hước, ha ha.” MC hòa giải tẻ ngắt, “Vậy thì mời mọi người cung kinh không bằng tuân mệnh đi.”
Dạ tiệc chính thức bắt đầu, bởi vì là tiệc tự chọn, các khách khứa ăn mặc sang trọng nâng chén rượu đi lại giữa những chiếc bàn dài, ăn uống linh đình bên bờ biển, ánh sáng lung linh.
Người Lâm Tuyển muốn mời phạm vi rất rộng, rất nhiều khách khứa ở hai giới thương nhân, chính trị đều có mặt, thực ra thì Lâm Tuyển cũng chẳng cần nhiều lời, phô trương như vậy đã nói lên tất cả. Ôn Nhung đi theo Lâm Tuyển chào hỏi với một đám chẳng biết ai là ai, bọn họ hàn huyên với Lâm Tuyển, cô chịu trách nhiệm mỉm cười, thỉnh thoảng sẽ có người dẫn dắt đề tài đến cô, ví dụ như cô làm gì, sao lại quen với Lâm Tuyển, câu trả lời của cô cho tới giờ chưa từng vượt quá năm chữ, tôi là giáo viên, dạy con trai anh ấy. Sau đó, lúc cụng ly thì cụng rất nhanh nhẹn.
Vào lúc cô mặt không đổi sắc uống xong ly vang đỏ thứ mười, vị sếp già trước mắt kinh ngạc nói: “Lâm Tuyển, tửu lượng của cậu chắc không bằng nổi vị này nhà cậu đâu, uống rượu như uống nước vậy.”
“Tôi không dám uống rượu với cô ấy đâu.” Lâm Tuyển ôn hòa cười nói, lại nghiêng đầu nói với Ôn Nhung, “Nhưng mà, vẫn nên uống ít một chút.”
Nói