Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341751

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.

n hơi nhà họ Phó được cũng không phải chuyện không tốt. Chỉ là, hiệu trưởng hơi có chút bất an nhìn về phía Lâm Tuyển.
Lâm cầm thú luôn giữ khuôn mặt tươi cười trăm năm không thay đổi để nghênh đón người ta, bây giờ cũng vậy, anh ta tiếc hận nói: “Hôm trước tôi còn dùng cơm với ông ấy, không ngờ hôm nay đã bị bệnh rồi.”
Phó Tô mặt than, nói như không có chuyện gì: “Lớn tuổi rồi, bệnh tật nói đến là đến.”
Mấy vị ủy viên khác nhìn trời nhìn trời, chơi điện thoại di động chơi điện thoại di động, uống trà uống trà.
Ôn Nhung lại cảm thấy kinh ngạc lần nữa, Phó Tô thế mà không có thua Lâm Tuyển.
Hiệu trưởng không thể không ra mặt chủ trì đại cục: “Như vậy…” Ông ta nhìn trái một chút, nhìn phải một chút, không biết làm thế nào.
“Hiệu trưởng, tôi….”
Ôn Nhung bị coi như trong suốt trong thời gian dài cuối cùng cũng không nhịn được mà tự mình hiện thân, nhưng cô còn chưa nói xong ba chữ “Muốn từ chức”, Lâm Tuyển lại giành trước một bước: “Hiệu trưởng, chuyện này, quả thật cần phải thảo luận tử tế.”
Lá đơn từ chức kia lần nữa oan ức kẹt lại trong tay Ôn Nhung.
Phó Tô lập tức nói tiếp: “Tôi có chút quan điểm, không biết có thể nói trước hay không?”
“Không bằng để tôi nói trước đi.” Lâm Tuyển hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt nhẹ nhàng quét về phía hiệu trưởng, ” Là chủ tịch ủy viên của ban quản trị nhà trường, tôi có quyền lợi này chứ, hiệu trưởng?”
Ôn Nhung rõ ràng cảm thấy cái đầu trọc của hiệu trưởng đang run lên, ông ta vừa muốn gật đầu, bên kia Phó Tô đã nói: “Nếu đã triệu tập tất cả ủy viên, có nghĩa là tất cả mọi người đều có thể tự do thảo luận, tôi cho là…”
“Tôi cho rằng cô giáo Ôn không cần phụ trách.”
“Tôi muốn từ chức.”
Hai giọng nói không hẹn mà cũng vang lên, phòng họp đột nhiên rơi vào một loại im lặng kỳ dị. Mười vị ủy viên khác ở đây cuối cùng cũng kết thúc trạng thái của những kẻ qua đường, ngẩng đầu lên nhìn qua nhìn lại Ôn Nhung và Lâm Tuyển, Phó Tô nhìn chằm chằm khuôn mặt của Lâm Tuyển, lông mày từ từ nhíu lại.
Một giây trước, Ôn Nhung thật sự không nhịn được nữa, thay vì bị Lâm Tuyển chém một đao, không bằng để cô tự cho mình một nhát thống khoái, đơn từ chức cuối cùng cũng được cô lấy một tư thế hoàn mỹ quăng đến trước mặt Lâm Tuyển. mà một giây sau, Lâm Tuyển nhận được đơn từ chức của cô, anh ta dùng hai ngón tay kẹp lấy lá đơn, chỉ hời hợt nhíu mày, cười nhạt nói: “Cô giáo Ôn, xúc động là ma quỷ.” Sau đó, tiện tay đưa lá đơn trả lại cho Ôn Nhung.
Ôn Nhung đứng ở đầu chiếc bàn dài, nửa ngày chưa phục hồi lại tinh thần, cô không nghe lầm đấy chứ, Lâm cầm thú giúp cô giải vây? Hôm nay chẳng lẽ có kẻ nào COSPLAY thành anh ta sao, hay là trên đường tới đây anh ta bị ai tẩy não, hay là lương tâm của anh ta trỗi dậy… cái này có thể pass.
Lâm Tuyển quay đầu nhìn hiệu trưởng cũng đang ở trong trạng thái si ngốc thành khẩn nói: “Chuyện của Tử Hào nếu như đổ xuống đầu cô giáo Ôn, thật sự không công bằng. Tôi tuy là cha của Tử Hào, nhưng chuyện này tôi cũng không hy vọng nhà trường vì bận tâm đến tâm trạng của tôi mà ra một quyết định khiến người ta chỉ trích, hiệu trưởng, ngài hiểu ý tôi chứ?”
Mấy câu ngắn ngủi, thay đổi càn khôn.
Hiệu trưởng si ngốc không phải là không có lý do, trước tiên là nói về thông điệp truyền xuống của Lâm tiên sinh lớn muốn ông ta điều tra kỹ chuyện này, sau đó bay đi Pháp, ông ta không dám chậm trễ, để cho đảm bảo ông ta còn thông báo cho Lâm tiên sinh nhỏ, nếu như Lâm Tuyển không truy cứu, bên phía Lâm tiên sinh lớn kia có thể tạm thời gác lại. Lâm Tuyển lúc ấy cũng không có phản ứng gì quá mức, bảo ông ta nên làm gì thì làm, chẳng qua là muốn ông ta tiết lộ chút ít ý tứ với Ôn Nhung, nếu như muốn tìm người cầu cứu, thì đến tìm anh ta. Vậy nên hiệu trưởng mới lớn mật liên hiệp với cha của Dương Tiểu Vũ, lấy chuyện sẽ không xử phạt Dương Tiểu Vũ dụ dỗ, hai người cùng nhau ép Ôn Nhung không thể không tiếp nhận sự thực phải thôi việc. Trước khi họp một khắc, ông ta còn lặng lẽ thăm dò ý tứ của Lâm Tuyển, không phát hiện anh ta có ý định đặc xá cho Ôn Nhung, cho nên bây giờ ông ta trừng to cặp mắt bằng hạt đậu, không xác định lắm nói: “Lâm tiên sinh, không định truy cứu trách nhiệm?”
Lâm Tuyển cười cười: “Trẻ con chơi đùa không cẩn thận ngã bị thương, chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ. Cô giáo Ôn là một giáo viên tốt, tôi nghe nói có rất nhiều giáo viên đã ký vào đơn khiếu nại, hiệu trưởng, giữ lại giáo viên tốt là chức trách của ông.”
Ôn Nhung thấy vẻ mặt của hiệu trưởng đầu trọc rất vặn vẹo, nghĩa đến lúc mở màn ông ta dùng toàn tâm toàn lực phê phán cô, bây giờ muốn ông ta nói cách khác, không thể nghi ngờ chẳng khác nào để ông ta tự cho mình ăn một cái bạt tai trước mắt người khác. Song, Lâm Tuyển chỉ ngồi bên tay trái ông ta, cầm cốc cà phê, vẻ mặt ôn hòa chờ ông ta ra tuyên bố cuối cùng, hiệu trưởng vô lực chống đỡ thân hình mập mạp của ông ta, nói “Việc này, đều nói có thưởng có phạt, trường chúng ta từ trước đến nay chú trọng nhất là bồi dưỡng nhân tài. Cô giáo Ôn lần này mặc dù mắc phải khuyết điểm nho nhỏ,