Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341892

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1892 lượt.

” Tiếng cằm rớt xuống. Cô nương Như Bích cho rằng Ôn Tiểu Nhung dẫu gì cũng sẽ thẹn thùng ảo não một chut, không ngờ cô nàng lại dám dùng cái giọng nhẹ bẫng như vậy nói ra chuyện rối rắm như thế.
“Từ từ, bà bị hôn thật? Bị ai hôn? Chuyện khi nào? Sao bà lại bình tĩnh như vậy?” Đoạn Như Bích cáu rồi nha, nụ hôn đầu của Tiểu Nhung Nhi nhà cô bị đoạt mất, chuyện lớn như vậy mà sao bây giờ cô mới biết chứ!
Thấy Đoạn Như Bích nóng nảy như vậy, Ôn Tiểu Nhung vẫn yên ổn: “Tôi không bình tĩnh thì chạy đi tìm người ta liều mạng chắc? Lại nói, tôi cũng cho hắn một bài học rồi.” Nghĩ đến cú ném kia, Ôn Nhung đã cảm thấy thoải mái vô cùng.
Đoạn Như Bích sốt ruột khó mà kìm nổi: “Ai da, rốt cuộc là ai hả?”
Vẻ mặt Ôn Nhung bỗng nhiên trở nên không được tự nhiên, siết nắm tay nói: “Còn không phải là ông chú kia sao.”
“…”
Chuyện này bị Ôn Nhung nén lại trong lòng mấy ngày, giờ có đối tượng để xả ra, Ôn Nhung cuối cùng cũng không nhịn được mà nói: “Anh ta thật biến thái, tôi nói tôi ghét mùi thuốc lá, trước khi hôn anh ta còn cố ý hút hai điếu thuốc, xong lại còn hỏi tôi mùi vị thế nào, có khó ngửi hay không… Bích Bích, một cái hôn với anh ta chẳng là cái gì, nhưng mà đối với tôi mà nói… Dầu gì cũng là lần đầu tiên của tôi…”
Đoạn Như Bích một tay gãi cằm, bày ra trạng thái suy tư nghiêm túc, một lúc sau, cô nàng hiếm khi nghiêm túc mà nói: “Lúc lão ấy hôn bà, bà cảm thấy sao, chán ghét không, có thấy ghê tởm, bài xích không?”
Ôn Nhung bắt đầu nhớ lại, cô chưa từng đón nhận nụ hôn của người khác bao giờ, chỉ có thế chủ quan suy đoán kỹ xảo hôn của Lâm Tuyển là hàng đầu, cái hôn đó mấy ngày qua đã trình chiếu lại trong đầu Ôn Nhung vô số lần, ý đồ phát lại, đều bị tường lửa cường đại của cô chặn lại, nhưng thỉnh thoảng tưởng lửa cũng có lúc bị phá vỡ, vậy nên, gương mặt tuấn tú đột nhiên phóng đại của Lâm Tuyển, hơi thở ấm áp, viền môi gợi cảm tuyệt đẹp như virus xâm nhập qua lại trước mắt cô, còn có chết người nhất, là xúc cảm mềm mại trên môi. Nụ hôn của anh ta ngược lại còn không tạo thành bóng ma gì đó trong lòng cô, đây cũng là điểm khiến cho Ôn Tiểu Nhung khổ não nhất.
“Không có.” Ôn Nhung lắc đầu một cái, nói chi tiết, “Tôi thật sự không cảm thấy ghét. Tôi có phải bị tên biến thái đó lây bệnh cho rồi không?”
Đoạn Như Bích còn chưa kịp trả lời, di động của Ôn Tiểu Nhung vang lên, cha Ôn khẩn cấp triệu cô về nhà.
“Tôi đi trước đây.”
“Nhung Nhung,” Đoạn Như Bích sờ sờ mái tóc ngắn mềm mại của Ôn Nhung, chọn lọc từ ngữ, “Mặc dù tôi vẫn hy vọng bà và Phó Tô có thể thành một đôi, nhưng có những lúc chúng ta vẫn nên nhìn thoáng một chút. Lâm Tuyển kia, nếu bà không ghét anh ta, có thể thử qua lại một lần, không nhất định phải kết hôn, con bé ngốc, thời buổi này rồi, đừng có nghĩ yêu đương mà không lấy mục tiêu là kết hôn thì đều là đùa giỡn lưu manh cả.”
Không thể không thừa nhận giác quan thứ sáu của Như Bích cô nương có lúc chính xác đột xuất.
Ôn Nhung bị cái mặt đột nhiên nghiêm túc của Đoạn Như Bích làm cho phì cười: “Anh ta có tình nhân, bà muốn tôi trở thành một trong số đám tình nhân đông đảo của anh ta sao? Thôi thôi, chẳng qua chỉ là một cái hôn mà thôi, tôi cũng không luẩn quẩn đến vậy, lại nói, tôi đã cảnh cáo anh ta rồi, về sau anh ta mà hôn một lần, tôi đánh một lần. Đi nhớ.”
Đoạn Như Bích bóp trán, Nhung Nhung à, hôn một lần đánh một lần, bà đây là đang gửi ám hiệu cho người ta sao… Cái này dưới tình huống không lý trí bao nhiêu mà nói ra thì có gì khác lời tán tỉnh đâu cơ chứ.
Ôn Nhung chạy về nhà bằng tốc độ nhanh nhất, bởi vì cha cô nói trong nhà xảy ra chuyện lớn, cô không dám chậm trễ. Song, về đến nhà lại nhìn thấy cha mẹ già cũng em gái đang dùng cơm ngon lành, Ôn Tuyết thấy cô, cái mặt xinh đẹp lập tức đen xì, làm cho Ôn Nhung chẳng hiểu ra sao.
“Con về rồi.”
Cha Ôn lập tức buông đũa xuống: “Vào thư phòng với cha.”
Cha Ôn nhìn có vẻ không được vui cho lắm, quả nhiên, Ôn Nhung vừa mới đóng cửa thư phòng lại, cha cô đã hung hăng vỗ lên cái bàn một phát: “Cô rốt cuộc co đầu óc không hả! Lớn như vậy rồi, có phải trẻ con nữa đâu! Có biết thế nào lả kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt không hả, có biết cái gì gọi là đối mặt với thực tế không hả, cô có phải muốn nhìn thấy cha cô bị cô làm cho tức chết đúng không! Không trông nom cho tốt công tử bé nhà họ Lâm đã không nói làm gì, cô còn to gan lớn mật, khiến cho Lâm Tuyển ngã không xuống giường được, cô nói cho tôi nghe, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”
Ôn Nhung mới đầu còn nghẹn ức, sau khí nghe xong không khỏi líu lưỡi, cô nhớ lúc ấy mình cũng đâu có dùng toàn lực, làm sao lại khiến người ta ngã không xuống giường được chứ, vậy cũng quá yếu ớt.
Cha Ôn không chờ cô giải thích, lại nói tiếp: “Tiểu Nhung, con chừng nào mới hiểu chuyện chứ. Aiz, con qua đây, vốn là sợ con không hiểu được, nhưng chuyện này bây giờ xem ra phải nói qua với con một chút.”
“Cha, chuyện gì?”
Cha Ôn kéo Ôn Nhung đến bên cạnh, thấp giọng nói: “Con và Lâm Tuyển cho dù kết hôn, cũng không phải là thật.”
Đầu Ôn Nhung c