Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341754
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.
i chăng nữa, cô cũng đã không thể quên được mùi vị này, chỉ sợ có bịt mắt, cũng có thể phân biệt được người đàn ông trước mặt cô có phải hắn hay không.
——————————————————————————-
Xe đi khá nhanh, 10 phút sau đã đỗ ở dưới nhà Ôn Nhung. Ôn Nhung không nói tạm biệt, nhảy xuống xe, Lâm Tuyển gọi cô lại, cô thổi tóc mái một hơi, quay đầu lại vừa muốn nói chuyện gì.
Đột nhiên, cô bị một mùi khói thuốc lá nhàn nhạt vây quanh. Mùi vị này từ khoang mũi nhanh chóng truyền đến trung tâm não bộ, du hành đến tứ chi bách hải, giống như ngay cả huyết dịch cũng đã nhuộm dần thứ mùi vị tê dại nhàn nhạt này. Không đúng, không phải là khoang mũi, mà là khoang miệng.
Lâm Tuyển dụi thuốc, một tay chế trụ eo của cô, một tay nâng cằm cô lên, hạ xuống một nụ hôn cực kỳ nhanh chóng, có lẽ là niệm tình Ôn Tiểu Nhung lần đầu tiên ngây ngô, Lâm Tuyển tốt bụng chỉ điểm một chút rồi ngưng , đầu lưỡi ở trong khoang miệng cô đảo qua một vòng, linh hoạt rời khỏi.
Hắn nâng lên khuôn mặt đã ngây ngốc của cô, ngón tay thon dài lướt qua mái tóc ngắn của cô, đôi môi kề sát vành tai cô, nhẹ giọng nói: “Khó ngửi sao? Lần này tôi phá lệ giúp em, lấy chút ngon ngọt không tính là quá đáng chứ.”
Cả người Ôn Tiểu Nhung như rơi vào trong sương mù, vẻ mặt mê man, giống như một chú dê con lạc đường. Lâm Tuyển kiên nhẫn chờ đợi phản ứng của cô, hắn nhìn chằm chằm đôi môi mềm mại của cô giống như đang nhở lại cái hôn lúc nãy, còn rất chi là quyến luyến nói: “Mùi vị của em, thật sự rất ngây ngô.”
Trong giây lát, mấy sợi gân trong đầu Ôn Nhung “Phựt phựt phựt” đứt đoạn, sau đó, gần như là theo bản năng, giơ tay lên, quay lại, dùng lực, ném qua vai!
Một tiếng động vang dội giữa không trung của khu nhà, không ít các bà nội trợ xách giỏ thức ăn chạy tới coi náo nhiêt, chỉ thấy một cô gái mặt đỏ bừng đang đứng, một người đàn ông tướng mạo đường đường đang nằm.
Trong phim truyền hình thường có người nói mấy câu tàn nhẫn “Ai ai ai, sau này gặp một lần ta đánh một lần”, song Ôn Tiểu Nhung lúc này kích động đến mức nói năng lộn xộn, chỉ vào mũi Lâm Tuyển, hai mươi hai năm qua lần đầu tiên mất bình tĩnh như vậy cao giọng mắng to: “Anh nhớ kỹ cho tôi, sau này hôn một lần, tôi đánh một lần!”
Lâm Tuyển tin tưởng, một người đàn ông nếu lấy đi lần đầu tiên của một cô gái sẽ khiến cho cô gái đó lưu lại ấn tượng không thể xóa nhòa, cho dù là lần đầu tiên gì, mối tình đầu, nụ hôn đầu, đêm đầu. Phụ nữ luôn có sự ấn tượng đối với người đàn ông đầu tiên, quấn vào trái tim, dứt không được, kéo không đứt.
Ôn Nhung là một tờ giấy trắng, trắng hoàn toàn không có chút tỳ vết, chỉ cần lưu lại một dấu vết mờ nhạt trên đó, liền có hiệu quả sâu sắc.
Chỉ tiếc, Lâm Tuyển vạn vạn không ngờ tới, con thỏ nóng lên cũng biết cắn người, hắn nghĩ muốn lưu lại dấu vết trên người người ta, người ta cũng muốn lưu lại dấu vết trên người hắn, cú ngã này, thiếu chút nữa khiến cho xương hông của hắn gãy luôn. Người gây họa thì bỏ trốn mất dạng, chỉ lưu lại hắn một thân một mình đối mặt với sự lúng túng chưa từng có từ trước đến nay. Lúc Lâm Giám Phi chạy tới, Lâm Tuyển đã ngồi trong xe, anh ta không biết xảy ra chuyện gì, chỉ nghe theo lời phân phó của Lâm Tuyển lái xe đến bệnh viện, nhờ có năng lực nhạy cảm đã được rèn luyện mấy năm qua, Lâm Giám Phi quả quyết cảm thấy nụ cười của Lâm Tuyển hôm nay có chút cứng ngắc.
Làm kẻ gây họa, Ôn Nhung không có chút áy náy nào mặc cho Lâm Tuyển tự sinh tự diệt, bởi vì từ trước tới nay chưa từng bị đánh thẳng vào như vậy bao giờ, Ôn Tiểu Nhung ngây ngốc ba ngày mới hồi phục lại tinh thần. Không phải là cô quái đản, thử hỏi có cô gái nào sau khi bị người ta chẳng hiểu ra sao đoạt lấy nụ hôn đầu xong còn có thể bình tĩnh như thường được chứ, Ôn Tiểu Nhung coi như bình thường, sau trận phát điên lúc đầu xong, cô vẫn có thể ăn tốt uống tốt, đi dạy vui vẻ, tiếp tục cùng Đinh cô nương kề vai sát cánh, cùng thầy Tiểu Tần vững chãi như núi, chẳng qua là mỗi sáng sớm lúc đánh răng, cô sẽ không kìm được mà nhìn về phía cái miệng đầy bọt mà ngẩn người, sau đó thiếu chút nữa nuốt luôn cả kem đánh răng vào, hoặc lúc đọc tiểu thuyết ngôn tình thấy cảnh KISS của nam chủ nữ chủ, vốn là cô đọc rất say sưa, bây giờ thì thành phản xạ có điều kiện ném sách ra ngoài luôn.
Ôn Nhung không phải là cái loại con gái nụ hôn đầu nếu không dâng cho người đàn ông mình yêu nhất thì sẽ đi tìm cái chết, bởi vì cô sớm đã nghĩ thông suốt, nếu như sau này nhất định không thể kết hôn cùng với người đàn ông mình thích nhất, như vậy thì lần đầu tiên cái gì cũng đều là mây trôi hết.
“Cái này sao.” Đoạn Như Bích làm ra vẻ huyền bí nói, “Nếu như một người đàn ông dưới tình huống không kiềm chế được mà hôn một cô gái, như vậy, tám chín phần, là bị cô nàng đó mê hoặc. Nhưng mà, cũng có người chỉ là vui đùa nhất thời, đùa giỡn đối phương một chút mà thôi. Sao vậy, bà là trường hợp nào?”
“Tôi?” Ôn Nhung sửng sốt xong, lại theo bản năng liếm liếm môi, “Đại khái là cái thứ hai đi.”
“Lạch cạch