Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341779
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1779 lượt.
tiểu thuyết giống nhau, tình tiết này đúng thật là khắc sâu vào lòng người, tiểu tam, EX lúc nói chuyện với chính chủ luôn thích đem trọng điểm mở đầu, nói đến là ưu thương đẹp đẽ, sau đó im bặt, giống như chưa có gì xảy ra đánh chết cũng không nói tiếp, để cho bạn khó chịu, để cho bạn u buồn, trái tim vụn vỡ lạc lõng, rối như tơ vò.
Nhưng mà, Ôn Tiểu Nhung có một ưu điểm, nếu như đối phương không muốn nói, cho dù thực sự hay giả sự, cô cũng sẽ không cố ý hỏi tiếp, không nói thì thôi, muốn nói thì sẽ nói, không nói đó mới là thực sự không muốn nói.
Cho nên, Ôn Nhung an phận thủ thường ăn thức ăn trong bát mình, cho đến khi cô nghe thấy người phụ nữ đối diện mở miệng lần nữa: “Cô giáo Ôn, lần đầu tiên gặp nhau tôi đã cảm thấy chúng ta rất có duyên. Lâm Tuyển tìm cô làm vị hôn thê, tôi cũng thấy rất vui.”
Ôn Nhung ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt nghi vấn.
Văn Lam mỉm cười tao nhã, giống như gió xuân nhè nhẹ lướt qua cánh hoa anh đào mềm mại: “Dáng vẻ của cô rất giống tôi.”
OMG, đây là ra đòn sát thủ sao, phản ứng đầu tiên của Ôn Nhung.
Ngài khiêm tốn quá, tôi nào có xinh đẹp như hoa được như ngài, phản ứng thứ hai của Ôn Nhung.
Phản ứng thứ ba của Ôn Nhung là không có phản ứng, bình thường tiểu tam và EX khi đặt dấu chấm cho một câu vô cùng có lực sát thương, lực đe dọa, lực phá hoại xong, nhất định còn có vế sau, cô chỉ cần yên lặng theo dõi tình hình thôi. Ôn Nhung thực cảm tạ cái đầu bị ngâm trong tiểu thuyết giờ phút này có thể phát huy vượt xa người thường, duy trì hình tượng ung dung ôn hòa mà một giáo viên nhân dân bình tĩnh tự nhiên nên có.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, Văn Lam hơi thương cảm vuốt vuốt mái tóc dài, nói tiếp: “Lần đầu tiên nhìn thấy cô, tôi liền nhớ ngay đến bản thân khi mới vào công ty, khi đó tôi cũng tầm tuổi cô bây giờ vậy, đối với mọi việc cũng tương đối đơn giản, có ảo tưởng, có ước mơ, đến khi lần đầu tiên tôi gặp Lâm Tuyển, tôi cảm thấy rất romantic. Nhất là, ba năm sau tôi có thể trở thành thư ký của anh ấy, sớm chiều ở chung với anh ấy trọn vẹn sáu năm, năm nay là năm thứ mười.”
Ôn Nhung cầm đũa chọc rau cải trong bát, rau cải đã nát bét gần như không nhận ra nguyên hình, lộ ra một mảnh nhão nhoẹt.
Ôn Nhung nhún nhún vai: “Nhà cửa thì không lãng mạn như hoa, nhưng mà tương đối thực tế.”
Cung thể thao, nói gì cũng tính là thuộc về nhà cửa, cô cũng đâu có khái quát nhầm đúng không.
Ôn Nhung múc một chén canh, cũng múc cho Văn Lam một chén, tự mình vừa húp vừa nói: “Năm đó hai người xảy ra chuyện gì sao?”
“Phải, khi đó….”
Văn Lam vừa mở đầu, Ôn Nhung thiện giải nhân ý nói thay cô ta: “Khi đó nhất định là Lâm Tuyển không tốt, chị Lam, tôi có thể gọi chị như vậy chứ, chị nghĩ thông là tốt rồi, tái ông mất ngựa mới biết không phải là phúc, giờ có tôi tiếp nhận cục diện rối loạn như anh ta, chị cũng bớt lo, tiết kiệm sức, vứt bỏ ông chủ lớn như anh ta, bên ngoài vẫn còn cả một cánh rừng lớn.”
Văn Lam nâng chén, nửa ngày mới phản ứng lại nói: “….Ai nói là không phải đây.”
“Rất nhiều bạn bè của tôi đều bắt đầu yêu đương từ khi còn là sinh viên, nhưng cuối cùng đều chia tay.” Ôn Nhung tiếc hận lắc đầu, “Chị biết tại sao không?”
“Tại sao?”
“Yêu lâu quá, xảy ra vấn đề.” Ôn Nhung nghiêm túc nói, “Đau nhức bốn năm, bảy năm ngứa ngáy, aiz.”
Văn Lam nhìn Ôn Nhung, ánh mắt có chút nghi ngờ, cô ta cười cười: “Cô chưa từng yêu đương đúng không, chuyện tình cảm ấy, không phải đơn giản như vậy, chỉ sợ dù chia tay, ” cô ta dừng một chút, nhẹ nhàng nói, “Kỷ niệm vẫn không thể xóa nhòa.”
Ôn Tiểu Nhung không cho là đúng gật đầu, lại giúp cô ta rắc chút hạt tiêu vào trong canh, “Húp canh đi, lạnh rồi sẽ mất ngon”
Một bữa cơm trôi qua, hình như không có đao quang kiếm ảnh, nhưng nội thương không ít, cũng may không phải là bị đơn phương. Văn Lam thanh toán tiền, hai người đứng trước cửa tiệm nói tạm biệt với nhau, Ôn Nhung quay lại đón Tử Hào tan lớp, Văn Lam đi trước.
Ôn Nhung nhìn bóng lưng của Văn Lam, từ từ thu hồi nụ cười, lại chậm rãi lắc đầu.
Nhớ có một lần, cô và Đoạn Như Bích châu đầu vào xem phim Hàn, quên mất là bộ nào rồi, chỉ nhớ là nữ thứ trong phim đó, thủ đoạn trêu chọc thù hận đều là số một, nhưng tất cả mọi người đều bị vẻ ngoài xinh đẹp của cô ta mê hoặc.Khi đó, Như Bích cô nương đã nói, sau này nếu mà có mốc meo mãn kiếp, đụng phải đối thủ loại này, năm chữ châm ngôn, giả ngu phóng ám tiễn. Mình mềm, người khác sẽ bóp chết mình, mình cứng rắn, cô ta càng có cơ hội lợi dụng, cho nên không mềm không cứng mới là vừa vặn, vũ khí lớn nhất của phụ nữ có thể là nước mắt, có thể là nụ cười, cũng có thể là giả ngu, người cho là mình ngu mới là kẻ ngu, mình không ngu, cứ từ từ chơi cùng cô ta, cô ta nóng nảy, tự nhiên sẽ để lộ ra dấu vết.
Hôm nay Văn Lam hạ liều lượng quả thực rất đầy đủ, cái gì mà khoảnh khắc lãng mạn, cái gì mà sớm chiều ở chung, cái gì mà cuộc sống kéo dài, cái gì mà kỷ niệm không thể xóa nhòa, đúng, mạnh nhất là câu nói kia: tôi vui vẻ y