Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341775

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1775 lượt.

ợ chồng, Ôn Nhung cùng Lâm Tuyển cũng trở thành một trong số họ.
“Làm gì lại đột nhiên dẫn tôi đi dạo?”
“Tiêu hóa.”
Ngọn lửa tình cảm lãng mạn nhỏ bé bốc lên trong lòng Ôn Nhung nhất thời bị dập tắt.
“Đùa ấy mà. Không phải em theo đuổi đời sống tinh thần sao?”
“Anh đây là đang nói muốn đưa tôi tiến vào cuộc sống của tuổi già trước hay sao?” Ôn Nhung cố ý chỉ vào một đôi vợ chồng già trước mặt.
Lâm Tuyển nhíu mày nhìn cô.
Thỉnh thoảng, lúc anh ta mỉm cười như vậy, cặp mắt luôn khiến người ta khó mà nắm bắt được kia sẽ lóe lên sự sinh động, giống như anh ta thực sự đã ném hết những hờ hững cùng thâm trầm, để mặc cho cảm xúc của trái tim được chiếu rọi dưới ánh mắt trời,
Ôn Nhung nhìn anh ta tựa lên thành cầu, nhìn mặt nước phía dưới, bên khóe miệng có ý cười: “Em nghĩ cuộc sống sau này sẽ thế nào?”
Ôn Nhung ghé vào thành cầu, cũng cúi đầu nhìn mặt nước gợn sóng trong vắt: “Đi làm, ăn cơm, ngủ, thỉnh thoảng vui chơi giải trí một chút.”
Không có biện pháp, cô chỉ là người phàm, ăn uống no đủ là ý nghĩa quan trọng đầu tiên của đời người.
“Tôi cảm thấy như bây giờ rất tốt.” Lâm Tuyển quay mặt sang, giơ lên bàn tay đang nắm lấy nhau của bọn họ, “Chính là hiện tại như thế này.”
Ôn Nhung vừa muốn mở miệng, Lâm Tuyển lại quay đầu lại, nụ cười trở nên đạm bạc: “Chẳng qua là, cuộc sống vĩnh viễn không thể nào đơn giản như vậy.”
“Tại sao lại không thể? Con người chẳng qua cũng là bởi vì không biết thế nào là đủ, quá nhiều ham muốn, mưới cỏ thế biến thành lòng tham không đáy, mọi chuyện cũng trở nên phức tạp.”
Được rồi, cô thừa nhận mình không có mục đích gì để theo đuổi, bản thân sống tốt, làm công việc mình thích, ăn thức ăn mình thích, xem bộ phim mình thích, nhiều nhất là thêm cái được ở cùng với người mình thích, vậy là đủ.
“Cho nên, em chịu trách nhiệm cứ đơn giản.”
“Cái gì?”
“Đừng để tôi thất vọng.”
Lâm Tuyển cúi đầu, đặt một nụ hôn lên trán cô.
“Anh càng ngày càng được voi đòi tiên!”
Ôn Nhung lùi về phía sau một bước, vung tay đánh ra một cái, tượng trưng mà thôi.
Lâm Tuyển nhẹ nhàng đỡ lấy, kéo cô đi tiếp.
Ôn Nhung lê bước theo phía sau anh ta, nhìn bóng lưng của anh ta, lại cúi đầu nhìn hai người nắm tay nhau, mặc dù rất phỉ nhổ bản thân, nhưng vẫn không nhịn được nhếch khóe miệng lên.
Đây coi là, vui vẻ đi.






Ôn Nhung về đến nhà, vừa quay người đã bị Đinh Đinh chặn ở cửa, Đinh cô nương đứng trên ghế, hai tay khoanh trước ngực, khí thế không tầm thường chút nào, trong mắt toát ra tinh quang mãnh liệt gieo rắc tín hiệu “Thẳng thắn được khoan hồng, kháng cự sẽ nghiêm phạt”.
Đinh cô nương lớn tiếng phủ đầu:”Em thấy rồi nhớ, anh ta đưa chị về, chứng cứ xác thực, chị đừng mơ tưởng chống chế.”
Ôn Nhung nhìn cô nàng, cực kỳ ngoan ngoãn nói: “A, chị không muốn chống chế.” Sau đó, ung dung vòng qua Đinh cô nương.
Đinh cô nương sững sờ, cuống quít nhảy xuống từ trên ghế, đuổi theo Ôn Nhung hỏi: “Có thật không? Chị qua lại với cha của Lâm Tử Hào thật?”
Ôn Nhung cởi áo khoác, suy nghĩ một chút: “Có thể coi là vậy.”
Đinh cô nương cả kinh: “Chị nghĩ qua rồi?”
Ôn Nhung bi thương vỗ ngực: “Dĩ nhiên. Lúc đầu chị cũng rất mâu thuẫn, nhưng mà sau đó đến một ngày, trong một cái chớp mắt, chị đột nhiên phát hiện nếu như mỗi ngày cùng người kia ở chung một chỗ, hình như cũng rất tốt.”
Đinh cô nương nhíu mày, giống như rất hoang mang.
Ôn Nhung nói tiếp: “Chị vẫn chưa xác định mình thích anh ta đến đâu, hoặc là bây giờ chị chẳng qua là thuần túy chỉ có chút hảo cảm với anh ta mà thôi. Em nói cũng đúng, nhưng mà người sinh ta chưa sinh, ta sinh người đã già, so đo tuổi tác, không cần thiết. Về phần mẹ ghẻ hay phụ nữ gì đó, nói thật, nếu đã là sự thật, chuyện đã qua chị không có cách nào khống chế, chị cũng không thể xuyên qua về 6 năm trước, muốn anh ta đừng sinh con với người phụ nữ khác được, ai mà chẳng có quá khứ chứ, em biết chị rồi đấy, sợ phiền toái, chỉ cần anh ta không gạt chị, hoặc là có gạt cũng không để chị phát hiện, chị cũng sẽ không so đo những thứ có cũng được mà không cũng chẳng sao kia.”
Đinh cô nương nghe mà sửng sốt, vẻ mặt thăng liền ba cấp, từ hỗn loạn đến đăm chiêu, Ôn Tiểu Nhung không lên tiếng thì thôi, đã mở mồm là kinh người, Đinh cô nương chỉnh đốn lại suy nghĩ, nói: “Em cảm thấy con người anh ta rất đáng sợ, chị nhìn trúng anh ta ở điểm nào chứ?”
Tiền tài? Tướng mạo? Gia thế? Quá tầm thường, Ôn Tiểu Nhung cô không phải người như vậy.
“Đúng vậy, chị cũng đã tự hỏi mình, anh ta chẳng tốt lành gì, chị nhìn trúng cái gì của anh ta chứ?” Ôn Nhung cười cười, “Chắc là không biết xấu hổ chăng.”
“Cái gì?!” Đinh cô nương kinh ngạc.
Ôn Nhung nhún vai: “Người như chị đối với chuyện gì cũng đều không quan trọng, thật ra nói trắng ra chính là nhát gan, khi còn nhỏ có thích một người, không dễ gì mới lấy được dũng khí viết cho người ta phong thư tình, hẹn gặp mặt để tỏ tình, không ngờ người kia không tới.”
Đinh cô nương sửng sốt, cắn cắn môi cẩn


XtGem Forum catalog