Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Tôi
Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341776
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1776 lượt.
thận hỏi: “Sau đó thì sao?”
“Làm gì có sau đó chứ, sau đó thì chẳng sao cả, mọi người vẫn là bạn bè như bình thường, chị nghĩ anh ấy chắc muốn giữ mặt mũi cho chị, tất cả đều không dấu vết đem chuyện này cất vào quá khứ. Chị thấy như vậy rất tốt, nếu như bị cự tuyệt ngay trước mặt, chị cũng không biết mình sẽ phản ứng thế nào.”
“Chị không đuổi theo hỏi anh ấy tại sao sao?”
“Không cần thiết, sau này anh ấy cũng có người khác rồi.”
Đinh cô nương im lặng, cô vẫn cho là Ôn Nhung là một cô gái không có phiền não gì, nhất là tình cảm, nhưng câu “Nhà nào cũng từng trải qua khó khăn ” này không phải là không có căn cứ mà lan truyền ra ngoài, sau lưng mỗi người đều có những chuyện khó nói.
“Cho nên,” Ôn Nhung gãi gãi cằm, “Cái loại không biết xấu hổ kia của Lâm Tuyển cuốn hút chị, chị chưa từng bị người ta ép buộc qua bao giờ, mới đầu cũng thấy rất ghét, nhưng sau đó không hiểu sao lại thấy bọn chị như vậy không phải vừa vặn bù trừ cho nhau sao, cho nên chị muốn cùng anh ta thử một lần. Còn nữa, chị trẻ tuổi như vậy, rốt cuộc người thua thiệt vẫn là anh ta thôi, ha ha.”
Lập trường không kiên định lắm của Đinh cô nương bắt đầu chao đảo, nhưng vẫn còn giãy giụa lần cuối nói:”Chị không sợ người khác nhìn hai người thế nào sao?”
Những kẻ không ăn được nho thì nói nho xanh ở đâu cũng có, thậm chí vừa phỉ nhổ vừa tức đỏ mắt trong lòng vì sao miếng bánh bự như vậy lại không đập trúng mình, bị đập ngất cũng không có sao đâu, tới đập đi đập đi.
Đáng tiếc, bánh to chỉ có thể gặp chứ không thể cầu.
“Đại khái là nói chị ham hư vinh, thích lấy người có tiền.” Ôn Nhung cũng không để ý lắm, “Không sao đâu, dù sao sự thật không phải vậy, tự trong lòng chị biết là được rồi.”
Đinh cô nương chợt kéo tay Ôn Nhung, trăm phần trăm nghiêm túc: “Em mới phát hiện ra, chị đúng là một cô gái tốt!”
Đúng như lời tiên đoán của Đinh Đình, mấy người nhàn rỗi giống như nấm mốc trên bánh phô mai, làm hỏng một cái bánh ngon lành còn chưa nói, ăn vào còn khiến người ta đau bụng. Từ khi Lâm Tuyển liên tiếp ba ngày đều đón Ôn Nhung khi tan làm xong, phiên bản chính thức cô giáo Ôn bị Lâm Tuyển ăn định rồi cuối cùng cũng được chốt lại, mỗi người một phần, già trẻ đều bị gạt. Mỗ nữ giáo viên thanh niên Huyên Huyên là người đầu tiên dùng cái giọng chua loét chúc mừng cô sắp thành thiếu phu nhân hưởng phúc.
Ôn Nhung cũng đâu có ngu, lời này là khó nghe hay dễ nghe chẳng cần phải phân biệt cũng biết, nhưng cô bày tỏ vẻ lý giải sâu sắc cùng đồng tình với những nữ thanh niên lớn tuổi thích axit, cho nên cô chỉ cười cười: “Đã là thập niên nào rồi còn tư tưởng ấy, không lý nào lấy chồng rồi thì không đi làm nữa, có đúng không?”
Người nói vô tình người nghe cố ý, nghe nói nụ cười này của cô khiến cho đối phương trong giây lát rơi vào vực thẳm phẫn hận mà không thể nào phát tiết, hơn nữa theo như lời của người chứng kiến, mặt của cô giáo Huyên Huyên lúc đó xanh mét.
Bạch Huyên Huyên tìm cô gây sự cô chẳng sao cả, vấn đề là lão Đại nhà cô gần đây luôn dùng ánh mắt tiếc hận nhìn cô, giống như cô mắc phải bệnh nan y gì vậy, thỉnh thoảng còn dật ra một câu: đáng tiếc ôi đáng tiếc. Thầy Tiểu Tần cũng rất kỳ quái, hễ thấy cô là đi đường vòng, thỉnh thoảng khi vô tình đối mặt, trong mắt còn lộ ra điểm ưu thương, thực là khiến người ta khó hiểu.
Chiều hôm đó lúc tan học, Ôn Nhung lại thấy Văn Lam tới đón Lâm Tử Hào, hai người đứng trước cổng trường học, không khí nhìn qua có chút cứng ngắc, lớn tươi cười muốn dẫn nhỏ đi, nhỏ nghiêm mặt thối không chịu đi. Nghĩ đến Lâm Tử Hào nói cậu nhóc không muốn gặp Văn Lam, Ôn Nhung do dự, không quản những chuyện không đâu là bản tính của Ôn Nhung, nhưng cơ chế của một giáo viên khiến cho cô khó tránh khỏi bao đồng, nhưng quan trọng nhất là, Văn Lam đã nhìn thấy cô.
“Cô giáo Ôn.”
Cơ cười của Ôn Nhung lập tức khởi động:”Văn tiểu thư, lại tới đón Tử Hào.”
“Mới không phải! Ba em sao có thể để cô ta đến đón em được.” Lâm Tử Hào sưng cái mặt thối lên nói với Văn Lam, “Cô gọi điện cho ba tôi đến đón tôi đi.”
Văn Lam đối mặt với tình huống khó xử như vậy vẫn còn có thể dịu dàng nói:”Tử Hào, ba ba cháu đang họp.”
“Tôi muốn ba đón tôi.”
Một lớn một nhỏ lại bắt đầu gây nhau.
Lâm Tử Hào đột nhiên quay đầu nói với Ôn Nhung: “Cô đưa em về.”
“Cô?”
Lâm Tử Hào lùi lại bên người cô, không kiên nhẫn kéo tay cô qua: “Mau lên đi, em sắp muộn rồi.”
Ôn Nhung lập tức cảm thấy bàn tay nhỏ bé của Lâm Tử Hào thật là lạnh, nắm cô rất chặt, bị nhóc con này yêu cầu, Ôn Nhung thụ sủng nhược kinh. Vậy nên, giữa Lâm Tử Hào và Văn Lam, cô đường nhiên vui vẻ mà đắc tội với người sau.
“Văn tiểu thư, không bằng hôm nay để tôi đưa cháu đi học đi.”
Văn Lam dù khó xử, nhưng cũng không ngăn cản. Ôn Nhung mang Lâm Tử Hào lên xe taxi, sau đó đưa cậu bé đến nhà của giáo viên dạy đàn, nhưng Văn Lam vẫn đi theo sau, chờ sau khi Lâm Tử Hào vào trong, cô ta nói với Ôn Nhung: “Cô giáo Ôn, cùng ăn bữa tối được chứ?”
Ôn Nhung không muốn lắm, nhưng lại có chút do dự, không muốn là bởi vì trong lòng cô