pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341777

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1777 lượt.

ên tâm. Nếu Như Bích cô nương ở bên cạnh, nhất định con bé sẽ lật bàn bùng phát tại chỗ, chỉ vào mũi người kia rống một câu: Vui mừng cái em* cô ấy! Cánh cung phản xạ của Ôn Nhung tương đối dài, giờ nghĩ lại, mới cảm thấy có chút tức tức, nhưng mà, cô nhanh chóng dập tắt ngọn lửa nhỏ đó.
*nhĩ muội: một từ mắng chửi người rất thịnh hành của các bạn trẻ Tung Của bi giờ ), chả biết chuyển thế nào cho hay, thôi thì cứ để nguyên rồi phang chú thích.
Hình như có một câu nói như thế này: Tưởng thật bạn sẽ thua.
Ôn Nhung niệm những lời này đúng mười lần, vừa lúc Lâm Tử Hào đi ra.
Cậu nhóc ngó dáo dác bốn phía một phen, chân mày nhỏ nhăn lại: “Bà cô kia đi rồi?”
“Ừ, chỉ có cô thôi, đi, đưa em về nhà…”
Di động đột nhiên vang lên, Ôn Nhung nhấc máy, là Phó Tô?
“A lô, Phó Tô?”
“Giờ em đang ở đâu?” Giọng nói đầu kia nghe rất gấp gáp, không giống tính tình của Phó Tô.
“Em?” Ôn Nhung nhìn cột mốc đường, “Đường XX.”
“Em nhanh đến bệnh viện nhân dân đi, bà nội em đang cấp cứu ở đây.”
Giống như bị người ta đánh mạnh một cái vào trán, Ôn Nhung sửng sốt: “Anh nói gì?”
Đầu bên kia rất ồn ào, giọng nói Phó Tô đứt quãng: “…Trong điện thoại không nói rõ được… Em tới đây trước rồi nói.”
Sau khi cúp điện thoại, Ôn Nhung ngây ngẩn tại chỗ, Lâm Tử Hào khó hiểu chọc tay cô: “Cô sao vậy, ngốc rồi?”
Ôn Nhung bỗng nhiên hồi hồn, bất thình lình vươn tay ôm lấy Lâm Tử Hào, đón một chiếc xe taxi, cô ôm Lâm Tử Hào ngồi vào trong xe, không nói hai lời, chạy thẳng tới nhà Lâm Tuyển.
Lâm Tử Hào chưa từng bị người ôm chặt như vậy, ngây ngẩn nửa ngày, vội vàng đẩy Ôn Nhung ra: “Bà cô xấu xa, cô làm gì vậy!”
“Cô đưa em về trước.” Ôn Nhung tâm phiền ý loạn đặt cậu bé qua một bên, “Nghe lời.”
Lâm Tử Hào nhận ra sắc mặt Ôn Nhung không ổn, không cáu kỉnh nữa, lại chọc chọc cô: “Cô không sao chứ?”
Ôn Nhung cắn ngón tay, lẩm bẩm nói: “Không sao, không sao…”
Đường không tắc, xe vừa mới dừng hắn trước cửa nhà Lâm Tuyển, Ôn Nhung lập tức dắt Lâm Tử Hào xuống xe, Lâm Tuyển từ trong nhà đi ra, thấy cô có chút ngoài ý muốn: “Sao lại là em đưa nó về?”
Ôn Nhung không kịp nhiều lời nữa, vội vàng lên xe: “…. em có việc, đi trước.”
“Từ từ.” Lâm Tuyển kéo cô, “Chuyện gì mà vội như vậy.”
Ôn Nhung không có thời gian nói linh tinh với anh ta: “Bà nội em vào viện rồi.”
“Bác tài, bác đi đi.” Lâm Tuyển trả tiền, nói với tài xế.
Ôn Nhung phát cáu: “Này, anh làm gì vậy?”
“Tôi đưa em đi.”
Lâm Tuyển lái xe tới: “Lên xe.”
Ôn Nhung ngẩn người, lập tức ngồi lên: “Cám ơn.”
Dọc theo đường đi, Ôn Nhung đứng ngồi không yên, gắt gao cắn ngón tay, từ nhỏ đến lớn, mỗi lần cô khẩn trương đều như vậy, cô rất ít khi lộ ra vẻ mặt lo âu như vậy, Lâm Tuyển kéo tay cô xuống: “Đừng nên như vậy.”
Nhưng một lát sau, cô lại bắt đầu cắn, ngón trỏ bị cô cắn ra hai vệt máu, cô cũng không biết, Lâm Tuyển lại kéo tay cô xuống, nắm chặt không buông.
Ôn Nhung kịp phản ứng lại: “Em không cắn nữa, anh tập trung lái xe đi.”
Lâm Tuyển lái xe rất nhanh, vừa đến bệnh viện, Ôn Nhung nhảy xuống xe, nhanh chóng chạy vào, sau đó cô thấy người đứng thành một vòng trước phòng cấp cứu, cha Ôn, mẹ Ôn, em gái cô, còn có Phó Tô.
“Tình hình thế nào?”
“Sao bây giờ chị mới đến!” Ôn Tuyết nghiêm mặt, “Vẫn còn đang cấp cứu!”
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, sao đột nhiên lại như vậy?”
“Lúc ấy tôi ở đó.”
Ôn Nhung lập tức ngẩng đầu nhìn Phó Tô, kinh ngạc nói: “Là anh đưa bà nội em đến viện? Sao anh lại ở nhà bà nội?”
“Đi ngang qua, thuận đường qua thăm một lát.” Phó Tô nói đơn giản, “Có thể bà nội bị trúng gió, lúc đầu bà nói bị tê tay, sau đó nửa người không thể cử động.”
“Thật không biết cậu đến nhà mẹ tôi làm gì.” Cha Ôn tức giận nói, “Ai mà biết có phải cậu nói gì với bà, để bà tức đến phát bệnh hay không.”
“Cha, Tô Tô sẽ không!” Ôn Tuyết vội vàng đứng ra bảo vệ người đàn ông của mình.
Phó Tô không có phản ứng gì, anh vẫn nhìn Ôn Nhung, cũng không nói câu gì an ủi, chỉ đơn giản nói: “Em đừng lo lắng quá.”
Ôn Nhung gật đầu qua loa, theo bản năng lại muốn cắn ngón tay, đột nhiên nhớ đến cái gì, quay đầu lại tìm người, nhưng phía sau đã không thấy bóng dáng Lâm Tuyển đâu. Lúc này cô cũng không có tâm tư nào suy nghĩ nhiều, cúi đầu đi đi lại lại trước cửa phòng mổ.
“Này.”
Ôn Nhung sửng sốt, ngẩng đầu lên, Lâm Tuyển đột nhiên xuất hiện trước mặt cô, trong tay còn cầm một cốc cà phê, cô đón lấy, nói cám ơn, sau đó lập tức có người đi tới, nhiệt tình tiếp đãi Lâm Tuyển: “Lâm tiên sinh, sao cậu lại ở chỗ này?”
“Tôi đưa Ôn Nhung tới.” Lâm Tuyển uyển chuyển biểu đạt sự ân cần của mình, “Không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, nhưng không cần lo lắng, tôi quen viện trưởng chỗ này, mới vừa đi lên chào hỏi một tiếng, yên tâm đi.”
Cha Ôn nhất thời cảm động rớt nước mắt: “Cám ơn cậu!”
Lâm Tuyển giống như khiêm tốn cười cười, ánh mắt nhàn nhạt liếc về phía Phó Tô, Phó Tô lãnh đạm dời tầm mắt.
Cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng mở ra, Ôn Nhung vội vàng bước lên: “Bác sĩ, bà tôi thế nào rồi?”
Trước khi bá