Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1780 lượt.
các cháu còn đi học, a a, bà thực không hiểu, hai đứa đâu có mâu thuẫn gì, sao lại xa lạ, Tiểu Tô còn không cho bà nói với cháu chuyện nó tới thăm bà, cháu nói xem đây là xảy ra chuyện gì? Lâm tiên sinh đó, mặc dù điều kiện không tệ, nhưng tuổi hơi lớn so với cháu, còn đã có con, khôn ngoan mà nói, bà vẫn thích Tiểu Tô hơn, thằng bé này không có nhiều văn hoa như vậy, là một người an phận.”
Ôn Nhung không được tự nhiên nói: “Bà nội bà nói gì vậy, Phó Tô và Tiểu Tuyết là một đôi, sau này anh ấy cũng sẽ là cháu rể của bà mà.”
“Mắt bà còn chưa có mờ, nó với Tiểu Tuyết, không phải chỉ có mình Tiểu Tuyết quấn lấy nó sao, con gái con đứa như vậy thực khó coi.”
“Cho dù thế nào, bây giờ bọn họ cũng chung một chỗ.”
Ôn lão thái không đồng ý nói: “Bà thấy Tiểu Tô không phải vì thích Tiểu Tuyết nên mới ở cạnh con bé, lúc nó ở chỗ bà chưa từng nhắc đến Tiểu Tuyết, ngược lại hay nhắc đến cháu. Thôi, hai đứa một sắp kết hôn một phải lấy chồng, cũng chẳng có gì đề nói nữa.”
Ôn Nhung nghe mà sửng sốt, một lúc lâu vẫn không hồi hồn lại, trong lòng nghi ngờ ngạc nhiên không yên, nhưng cẩn thận suy nghĩ một chút, lại nguội xuống, Phó Tô là người quá mức hướng nội, thời kỳ trưởng thành thiếu niên thiếu nữ thị phi phải trái ai cũng không nói cho tốt, có thể chỉ cần một ánh mắt, một lần cãi cọ cũng để lại vết thương lâu dài, mặc dù cô không nhớ rõ giữa cô và Phó Tô có những hồi ức như vậy không. Nhưng bất kể thế nào, ai cũng sẽ phải phụ trách với lựa chọn của chính mình, lựa chọn của Phó Tô là Ôn Tuyết, mà với cô mà nói, quả thực Phó Tô đã từng có địa vị rất quan trọng trong lòng cô, song, con người luôn luôn trưởng thành, sẽ tiến về phía trước, ít nhất, cô không có dũng khí đứng yên tại chỗ.
Có lẽ, đây chính là nguyên nhân tại sao Ôn Tuyết có thể có được anh.
Yên lặng sầu não cả buổi chiều, Ôn Nhung có chút nghẹn uất, kèm thêm chuyện chị gái Lam kia lại chạy đến nhiễu loạn thần kinh của cô, bình thường với tình huống như vậy, cô lại bắt đầu mơ mộng đến các loại đồ ăn ngon lành, gọi đồng bọn ăn vặt Như Bích cô nương tới, không nói câu nào, trước ăn điên cuồng một trận đã.
“Này này, bà kiềm chế chút đi.” Đoạn Như Bích đối với cái dạng ăn như chết này của cô thực không thể coi nổi.
“Ừ.” Đáp ứng thì cứ đáp ứng vậy, tay cầm bát của Ôn Nhung vẫn chưa dừng đổ vào trong miệng.
“Này này”, Đoạn Như Bích trực tiếp dùng hành động, cướp lấy cái bát của cô, “Đủ rồi đấy, đừng để bà nội của bà còn chưa xuất viện, bà đã vô viện nằm rồi.”
Ôn Nhung liếm liếm nôi, vẫn còn như đang hưởng thụ nước tương tuyệt với kia: “No quá.”
Đoạn Như Bích mắt trợn trắng: “Bà mà còn chưa no, tôi sẽ dẫn bà đến bệnh viện kiểm tra dạ dày, xem xem bao tử của bà làm từ cái gì.”
Ôn Nhung chậm rãi thở một hơi: “Thoải mái rồi, về nhà thôi.”
“Từ từ, bà không nói cho tôi bà phiền lòng vì chuyện gì sao?”
“Không sao, ăn xong, quên hết rồi.”
“…” Dáng vẻ dục cầu bất mãn của Như Bích cô nương rất đáng sợ, “Kéo tôi đến đây phục vụ ăn uống mà không cho chút thù lao?”
Giằng co mười giây, Ôn Tiểu Nhung bị ánh mắt mưu sát, thẳng thắn xin khoan hồng: “Chuyện có vẻ máu chó.”
Đem chuyện Văn Lam đơn giản thuật lại, cô còn chưa nói đến phần □, Đoạn Như Bích đã vỗ bàn, trợn mắt nhìn: “Ngứa mồm! Tôi muốn chửi người.”
Làm một giáo viên nhân dân, Ôn Tiểu Nhung không cho phép bất luận kẻ nào nói lời thô tục trước mặt mình, nhưng lúc này cô bình tĩnh nói: “Chửi đi.”
Như Bích cô nương chửi xong ba trăm chữ, cuối cùng cũng quay lại vấn đề: “Mụ hồ ly già kia muốn thế nào? Không biết xấu hổ cũng phải có giới hạn thôi chứ, nếu bà mà là đồ thay thế, thì Lâm Tuyển là ngu X sao, đồ thật không muốn, muốn thứ thay thế như bà. Tôi thấy mụ đó đúng là ngu X, đừng để ý tới cô ta, cô ta càng như vậy, bà càng phải ngọt ngào mà gả cho ông chú, tức chết cô ta… để cô ta tức đến mức một đêm mọc đầy nếp nhăn luôn!”
“Tôi cũng muốn vậy.” Ôn Nhung đưa cho cô nàng một cốc nước, làm dịu tâm tình của cô nàng, mỗi lần cô gặp chuyện, Đoạn tiểu thư luôn kích động hơn so với cô, đúng là đồng đảng khó cầu.
“Kết hôn còn chưa đủ, tốt nhất là sinh luôn một đứa, bà già kia không phải nói đã sống bên cạnh ông chú mười năm sao, mười năm còn chưa làm ra nổi một mạng người, chả có bản lĩnh gì cả.”
“…”
Cô thu hồi câu nói kia.
Nhìn bộ dáng căm phẫn ngất trời của Đoạn Như Bích, Ôn Nhung thoải mái hơn nhiều, có thức ăn ngon lấp đầy bụng, lại có bạn tốt ở bên, những chuyện không hoàn mỹ kia cũng chẳng còn gì đáng sợ. Phó Tô… Ôn Nhung suy nghĩ một chút, vẫn là đem hai chữ này gấp lại, lặng lẽ bỏ vào ngăn kéo tận sâu trong đáy lòng thôi.
————————————
Bà nội cũng dần dần khôi phục, Ôn Nhung không cần ngày nào cũng phải vào trình diện nữa, công việc ở trường học tiến độ ngày càng gấp, chuyện họp phụ huynh thực ra thì chẳng liên quan gì đến cô, nhưng Đinh cô nương bất hạnh lại bị cảm, thần chí mơ hồ, làm bạn cùng phòng cô giúp đỡ một chút cũng là đương nhiên. Hôm đó, Ôn Nhung giúp một tay chỉ dẫn các vị phụ huynh vào chỗ ngồi, phát bảng báo cáo thành tích trong họ