Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342320
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2320 lượt.
phát hiện mình mắc phải một sai lầm buồn cười, trên người anh và trong nhà chẳng có bật lửa.
Anh lấy điếu thuốc đang ngậm trên miệng xuống, bất chợt muốn vò nát nó, nhưng lập tức khắc chế được cơn giận dữ vô hình lại. Một lát sau, anh vào bếp, bật bếp lên, khom người mồi lửa, hơi nóng phả vào mặt khiến anh chau mày.
Anh đứng thẳng người lên, rít một hơi thật sâu, rồi mới tắt bếp, bước ra ban công phía Bắc. Ban công này đối diện với hồ nước bên cạnh, từ tầng 25 nhìn xuống, ánh đèn dọc bờ hồ trở thành những quầng sáng bất quy tắc, càng làm tăng thêm sự nhỏ nhoi và u tối của hồ.
Nỗi đau cũ vết thương mới
Buổi tối, Cam Lộ khó khăn lắm mới chợp mắt được một lúc thì di động reo lên. Căn nhà này không lắp điện thoại, cô đã hứa với Thượng Tu Văn, di động lúc nào cũng phải ở chế độ mở để tiện hai người liên lạc.
Cô nhổm người dậy, cầm điện thoại lên, nhìn vào màn hình hiển thị màu xanh nhạt thì thấy số nhà cha cô gọi đến nên vội vàng bắt máy.
Giọng hoảng loạn của dì Vương vọng đến: “Lộ Lộ, cha con đột nhiên nôn ra máu, làm sao bây giờ?”
Cam Lộ thất kinh: “Dì gọi 120 ngay, gọi xe cấp cứu đến. Sau đó giữ liên lạc với con, nói cho con biết cha được đưa đến bệnh viện nào.”
“Cha dạo này có uống rượu không?”
Dì Vương ngần ngừ, Cam Lộ sốt ruột: “Dì Vương, ngay từ đầu con đã nói rất rõ ràng với dì, cha đã từng phẫu thuật dạ dày, bác sĩ dặn không được uống rượu nữa mà.”
“Tính khí ông ấy con không phải không biết, dì không ngăn ông ấy được.”
Nhiếp Khiêm cầm hóa đơn viện phí lại, nhẹ nhàng vỗ vai Cam Lộ: “Em đừng lo lắng quá, xem bác sĩ nói sao đã.”
Cam Lộ trong lòng vô cùng sốt ruột, cố gắng kìm nén lại, nhưng không nhịn được hỏi dì Vương: “Cha uống bao nhiêu?”
“Hôm nay không nhiều lắm, chỉ có hai chung nhỏ rượu trắng.”
Cam Lộ thất kinh: “Cái gì mà hôm nay không nhiều lắm, chẳng lẽ cha ngày nào cũng uống ư? Lần trước con hỏi, dì còn nói với con ông ấy không uống giọt rượu nào.”
Dì Vương mặt mày trắng bệch, đành nói ngang: “Ông ấy không cho dì nói. Thật ra ông ấy vẫn uống dì nhiều nhất cũng chỉ có thể kiềm chế ông ấy, không cho ông ấy uống rượu nặng, uống quá nhiều mà thôi.”
Cam Lộ biết sự buông thả của cha với chính bản thân ông, vì chuyện này mà tức giận cả với dì Vương thật không công bằng, cô không thể nói gì thêm được nữa. Vừa bước xuống taxi cô đã chạy như bay vào đây, bây giờ mới thấy toàn thân không còn chút sức lực, trước mắt tối sầm lại, vội vàng lùi ra sau ngả người ngồi xuống ghế.
Nhiếp Khiêm nhíu mày nhìn cô: “Ông xã em đâu?”
“Anh ấy đi công tác rồi.”
“Chủ tịch mới của Húc Thăng mà, chắc chắn là bận rộn lắm.”
Cam Lộ lấy làm lạ, quy mô của Húc Thăng không phải nhỏ nhưng dù sao cũng chỉ là một doanh nghiệp tư nhân ở tỉnh bên, ngành nghề kinh doanh cũng không phải là nghề đang hot hiện này, chẳng có danh tiếng gì, ít ra báo chí ở đây cũng chẳng hề đăng bài về buổi họp báo của Húc Thăng. Nhưng cô lại nghĩ, Nhiếp Khiêm làm trong ngành nhà đất, dĩ nhiên sẽ lưu ý đến tin kinh tế ở các báo đài, Tín Hòa và Húc Thăng lại có chút quan hệ, anh biết cũng chẳng có gì là lạ.
Cô không tỏ ra bất cứ thái độ gì chuyển đề tài: “Cám ơn anh, Nhiếp Khiêm, làm phiền anh thật ngại quá, anh về trước nghỉ ngơi đi.”
Nhiếp Khiêm ngược lại đến ngồi bên cạnh cô, chăm chú nhìn cô: “Trán em bị sao thế?”
Cô mơ màng đưa tay lên sờ trán lúc đó mới nhận ra, cú va chạm với thành giường lúc nãy không phải là nhẹ, trán hơi sưng lên, sờ vào thấy đau: “Không cẩn thận cụng đầu ấy mà.”
Nhiếp Khiêm quan sát chỗ bị sưng, ánh mắt anh khiến cô thấy ngượng ngùng, nhất là ý thức được sự có mặt của dì Vương, đành ngả đầu về sau: “Không sao đâu, cũng không đau lắm.”
Nhưng Nhiếp Khiêm vẫn dán chặt mắt vào chỗ bị thương: “Có thật là không cẩn thận bị va đầu không?”
Cam Lộ thật không biết phải nói thế nào: “Thế anh cho là gì?”
“Em nên chú ý, không cẩn thận bị va đầu khiến càng ngốc thêm thì có mà chết.”
Cam Lộ sững người, nhưng liền gượng cười: “Nói như vậy, ai cũng biết em là một con ngốc rồi.”
Nhiếp Khiêm hối hận vì lời vừa nói lúc nãy: “Xin lỗi, em đừng suy đoán lung tung, anh chỉ thuận miệng nói vậy thôi.”
“Không sao, tự biết mình ngốc còn hơn bị người khác công nhận là ngốc mà mình không biết.”
Khẩu khí tự mỉa mai đầy chua chát của Cam Lộ khiến Nhiếp Khiêm nhất thời không biết phải nói gì. Một lát sau, anh mới lên tiếng: “Làm gì đến mức mọi người đều công nhận, đa số đều cho rằng vợ chồng em không thích ồn ào.”
Dù trong lòng có nặng nề thế nào, nghe xong câu đó Cam Lộ cũng phải bật cười, cười đến nỗi hai vai rung lên, tưởng như không thể dừng lại được. Dì Vương kinh ngạc nhìn cô cười như người điên, sợ hãi nhìn Nhiếp Khiêm, Nhiếp Khiêm chưa bao giờ thấy Cam Lộ như thế này, anh lại vỗ nhẹ vai cô: “Lộ Lộ, trấn tĩnh lại đi.”
Cam Lộ cúi đầu, mặt vùi trong hai lòng bàn tay, cố gắng ngăn tiếng cười mà chính cô còn cho là kỳ quái phát ra khỏi miệng. Dãy hành lang bệnh viện bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường.
Một