Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342316
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2316 lượt.
Bây giờ cô đã có đủ kinh nghiệm, lại không cần phải lo lắng vấn đề tiền bạc. Cô cũng biết chỉ cần một cú điện thoại, Thượng Tu Văn chắc chắn sẽ chạy đến ngay, gánh vác giúp cô, để cô được nghỉ ngơi.
Thế nhưng, cô lại chẳng thể nào làm cho mình nhẹ nhõm, mấy hôm nay trái tim cô đã căng như dây đàn, dường như không thể chịu đựng được bất kỳ sự trêu ngươi nào nữa.
Ánh mắt khép hờ của Cam Lộ hướng về phía Nhiếp Khiêm, chỉ thấy anh ngồi tựa lưng vào thành ghế, hình như đang lên mạng bằng di động, cứ chốc chốc anh ngẩng đầu lên nhìn ông Cam rồi lại nhìn giá truyền dung dịch.
Cô thấy hơi yên tâm, nhắm mắt lại.
Ban đêm, bệnh viện vô cùng yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng nghe thấy tiếng bước chân vọng lại bên ngoài hành lang. Cô không biết mình mơ mơ màng màng trong bao lâu, lúc giật mình tỉnh giấc, chỉ thấy y tá đang giúp ông Cam rút kim tiêm ra, thu dọn dụng cụ truyền dịch, đồng thời dặn dò Nhiếp Khiêm: “Lấy bông gòn giữ cho ông ấy một chút.”
Cô vội vàng nhổm người dậy bước xuống giường: “Để đấy em.”
Nhiếp Khiêm không có ý tranh giành, nhường vị trí đứng cho cô: “Cũng không cần giữ quá lâu, chút nữa lên giường nằm nghỉ thêm đi, anh về trước đây.”
“Cám ơn anh, áo khoác của anh này.”
“Cứ giữ lấy đi, ở đây không có chăn, khoác lên người, cẩn thận đừng để bị cảm lạnh đó. Có chuyện gì, cứ gọi cho anh ngay nhé.” Nhiếp Khiêm trù trừ một lát, nói thêm một câu: “Dù là có chuyện gì.”
Cam Lộ cảm thấy bây giờ lại nói lời cảm ơn thì thật là giả tạo, đành gật đầu: “Anh về nghỉ ngơi đi, lái xe cẩn thận.”
Ngày hôm sau, Cam Lộ gọi điện lên trường xin phép, đổi tiết sang buổi chiều. Dì Vương sáng sớm đã mang đồ ăn sáng đến bệnh viện, ông Cam cần phải để bụng rỗng để làm xét nghiệm, Cam Lộ sau khi được dì Vương khuyên giải, miễn cưỡng ăn chút cháo, quả nhiên lập tức cảm thấy buồn nôn, đành chạy ngay vào nhà vệ sinh, lúc trở về phòng bệnh, lại nhìn thấy ông Cam và dì Vương đồng thời nhìn cô, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
“Lộ Lộ, có phải con có rồi không?” Dì Vương thận trọng hỏi cô.
Cam Lộ nhìn vẻ mặt chờ đợi của cha và dì, nỗi xót xa dậy lên trong lòng, sống mũi cay cay, đành miễn cưỡng gật đầu. Ông Cam lập tức mặt mày rạng rỡ: “Lộ Lộ, sao con không nói sớm, hôm qua lại thức cả đêm ở đây, mau ngồi xuống mau ngồi xuống.”
Cam Lộ đành ngồi xuống: “Còn chưa đến 50 ngày mà, không sao đâu, cha nằm yên là được rồi.”
“Con xem trán con kìa, thâm tím một vệt lớn như vậy, sau này đi đứng phải cẩn thận đấy.” Dì Vương dặn dò cô, cô cười gật đầu.
Ông Cam thở vắn than dài: “Cha bệnh thật không đúng lúc chút nào. Haizzz, lúc nào cũng gây thêm phiền phức cho con. Tu Văn đâu, lúc này mà còn đi công tác chưa về sao?”
“Anh ấy sắp về rồi.”
Đang nói chuyện thì y tá cầm đến bảng chi phí xét nghiệm, dì Vương nói để dì đi, Cam Lộ vội vàng ngăn dì lại: “Dì đã tuổi này rồi, đừng chạy tới chạy lui nữa, để con đi, bây giờ vận động một chút cũng không có vấn đề gì, con sẽ cẩn thận mà.”
Thanh toán tiền xong, cô thuê một chiếc xe lăn, cùng dì Vương đưa cha đến chỗ làm các xét nghiệm, buổi sáng trôi qua rất nhanh. Rất nhiều kết quả xét nghiệm không thể lấy ngay, cô đành ghi lại cố di động, dặn dò dì Vương, có chuyện gì phải lập tức gọi cho cô, bây giờ cô đi làm, hết giờ làm sẽ đến ngay.
Cam Lộ mặc nguyên bộ quần áo nằm trên giường bệnh cả buổi tối, tự cảm thấy bộ dạng mình lúc này vô cùng tiều tụy và nhếch nhác, cô trở về nhà trước, nhanh chóng tắm gội thay quần áo, rồi đón taxi đến trường, vừa đến cổng trường thì nhận được điện thoại của Thượng Tu Văn.
“Lộ Lộ, ăn cơm chưa?”
Cô “ừ” đại một tiếng, chợt nhớ ra đã quá giờ ăn trưa, liền quay người đi về phía quán ăn Vĩnh Hòa, chuẩn bị ép mình ít nhiều cũng phải ăn một chút.
“Ngày mai anh về, nếu em thấy không ngon miệng, hay là nói chị Hồ làm cơm mang đến cho em, bây giờ phải đảm bảo dinh dưỡng đầy đủ.”
Cô mệt mỏi đến mức không còn sức lực để nói, chỉ “ừ” một tiếng: “Đợi anh về rồi nói vậy.”
Điện thoại của Thượng Tu Văn đã nhắc nhở cô, cô gọi cho chị Hồ, nhờ chị ấy giúp cô hầm một nồi cháo bổ dưỡng thanh đạm, cơm canh cho ba người.
“Tiểu Thượng hôm nay về à? Vậy để tôi đi mua ít tôm sú…”
“Không phải đâu chị Hồ, cha em bị bệnh phải nhập viện, đừng nấu hải sản, bây giờ không biết có gì không được ăn hay không, làm mấy món thường ngày là được rồi.”
“Bệnh gì vậy, có nặng không? Ở bệnh viện nào? Tôi làm xong sẽ mang đến đó nhé.”
“Là bệnh viện số ba, không cần phiền thế đâu chị Hồ ạ. Đúng rồi, chị giúp em mua mấy hộp giữ ấm thức ăn loại lớn, nấu xong thì cho vào đó, khoảng 5 giờ rưỡi em về lấy mang đến bệnh viện.”
Chị Hồ vội vàng đồng ý.
Cam Lộ cố gắng dạy hết tiết học với tâm trạng bất an, nhưng không nhận được cuộc gọi nào từ dì Vương, cô tự an ủi mình, có lẽ bệnh tình của cha không nghiêm trọng như cô tưởng tượng.
Hết giờ làm, cô vội vã về nhà, lấy mấy hộp cơm chị Hồ đã chu đáo để sẵn, rồi lại vội vội vàng vàng chạy đến bệnh viện, ông Cam đã chính thức nhập viện phòng bệnh không bằng phòng theo dõi đặc biệt hôm qua, bên trong kê 6 chiế