Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342318
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2318 lượt.
c giường, đều đầy người, mang không khí hỗn tạp đặc trưng của bệnh viện, Cam Lộ vừa bước nào phòng, bất chợt cơn buồn nôn lại đến, đành cố gắng kìm nén.
Dì Vương nói kết quả kiểm tra ở chỗ bác sĩ, họ chỉ trao đổi với người thân trực hệ. Cô dặn dò hai người ăn cơm trước rồi đi tìm bác sĩ hỏi thăm.
Bác sĩ điều trị họ Triệu, là một người đàn ông mập mạp chừng 40 tuổi, lấy bệnh án và kết quả kiểm tra ra, sắc mặt lạnh lùng vừa nhìn vừa nói: “Cô nên chuẩn bị tâm lý, bệnh tình cha cô không hề khả quan.”
Cam Lộ bất chợt thấy chân mình mềm nhũn: “Bác sĩ, cha tôi rốt cuộc là bị bệnh gì?”
“Ông ấy uống rượu một thời gian dài, dẫn đến xơ gan, đồng thời cũng bị tràn dịch ổ bụng ở mức độ nhẹ, hiện đang ở giai đoạn mất bù chức năng gan.”
Lần trước ông Cam nhập viện phẫu thuật, Cam Lộ sau khi nghe bác sĩ khuyến cáo, đã từng đi tra cứu tư liệu, đối với các triệu chứng của bệnh này cũng có chút khái niệm. Lòng cô bấn loạn, một lát sau mới hỏi: “Vậy ông ấy sao lại nôn ra máu? 9 năm trước ông ấy từng nôn ra máu, đã phầu thuật cắt một phần dạ dày, có phải dạ dày lại có vấn đề rồi không?”
“Xuất huyết đường tiêu hóa thường là do bị tĩnh mạch thực quản gây nên, cũng là một triệu chứng của xơ gan. Cứ nằm viện theo dõi thêm mấy ngày nữa, khi cần, có thể phải mổ thắt tĩnh mạch đáy vị.”
“Dạ dày ông ấy còn có thể phẫu thuật ư?”
“Xem tình hình đã.”
Bác sĩ Triệu nói vô cùng ngắn gọn, rõ ràng không định giải thích cặn kẽ cho bệnh nhân và người nhà biết, nói xong thì thu dọn bàn làm việc, làm bộ dạng sắp hết giờ làm đến nơi, Cam Lộ đầy bụng thắc mắc cũng đành tranh thủ hỏi: “Bệnh tình của cha tôi có nguy hiểm không ạ?”
“Cái này không nói trước được. Xơ gan không thể điều trị triệt để, không phát triển thành hôn mê gan hoặc ung thư gan là may mắn lắm rồi.”
Cam Lộ quay về phòng bệnh, nhất thời không muốn bước vào, ngồi ở hàng ghế ngoài hành lang, mặt thẫn thờ. Nhiếp Khiêm xách một túi hoa quả đi tới, dừng lại trước mặt cô: “Lộ Lộ, em ngồi đây làm gì thế?” Anh nhìn sắc mặt cô, rồi ngồi xuống bên cạnh, “Có phải kết quả kiểm tra không tốt.”
“Xơ gan, còn bị tràn dịch ổ bụng bác sĩ nói không khả quan.”
“Bác sĩ bây giờ toàn là dự báo trước kết quả xấu nhất. Trị khỏi thì là do tay nghề họ giỏi, trị không khỏi thì đổ thừa này nọ. Quy mô bệnh viện này nhỏ, có thể chuyển đến bệnh viện lớn hơn mời chuyên gia hội chẩn, em đừng bi quan như vậy.”
Cam Lộ đang định nói gì đó thì sững lại, nhìn thấy Thượng Tu Văn và mẹ anh Ngô Lệ Quân đi tới.
Ông Cam liền nói: “Nếu không sao thì cha xuất viện về nhà nghỉ ngơi là được rồi, hà tất phải nằm viện.”
Dì Vương cũng phụ họa theo: “Đúng đó, ở đây không tiện chút nào.”
Cam Lộ miễn cưỡng cười: “Cái này phải nghe theo bác sĩ rồi.”
“Bác sĩ dĩ nhiên là muốn cha nằm viện rồi. Lộ Lộ, con bây giờ phải chú ý giữ gìn sức khỏe mới được, không thích hợp chạy đi chạy lại ở bệnh viện đâu.”
Thượng Tu Văn cười nói: “Cha, cha nghe lời bác sĩ thì tốt hơn, con sẽ chăm sóc Lộ Lộ chu đáo.”
Lúc này có người đàn ông dáng người thấp đậm, hói nửa đầu xuất hiện trước cửa phòng bệnh: “Ngô sở trưởng, sao chị đến mà không gọi điện trước, nếu không phải lúc nãy ra ngoài gặp tài xế của chị, tôi đã không biết chị đến.”
Ngô Lệ Quân gật đầu: “Lưu viện trưởng, chúng ta đến văn phòng anh nói chuyện, anh cho gọi bác sĩ điều trị cho bệnh nhân này, tiện thể đem bệnh án và kết quả xét nghiệm đến luôn.”
Ở văn phòng của viện trưởng Lưu, Ngô Lệ Quân vừa lật xem xấp báo cáo kết quả xét nghiệm vừa nghe bác sĩ Triệu nói lại ý kiến chẩn đoán. Anh ta nói không khác gì so với những lời nói với Cam Lộ ban nãy chỉ có điều thái độ rất kính cẩn, ngữ khí đã mềm mỏng thận trọng hơn rất nhiều: “Xơ gan là một quá trình không thể đảo ngược, cần được điều trị theo triệu chứng, làm chậm sự phát triển và giảm thiểu các biến chứng. Thường thì 40% bệnh nhân bị xuất huyết do giãn tĩnh mạch thực quản chỉ nôn ra máu rất ít, có thể tự hết, không nhất thiết phải làm phẫu thuật thắt tĩnh mạch thực quản.”
Ngô Lệ Quân đưa xấp kết quả kiểm tra cho anh ta: “Cám ơn cậu, bác sĩ Triệu, vất vả rồi.”
Bác sĩ Triệu đi ra, viện trưởng Lưu lập tức nói ngay: “Ngô sở trưởng, tôi sẽ sắp xếp chuyển viện ngay. Dĩ nhiên không phải tôi không muốn nhận trách nhiệm, bác sĩ Triệu cũng là cốt cán của bệnh viện chúng tôi, nhưng khoa gan của bệnh viện trung tâm dù là thiết bị hay kỹ thuật đều rất mạnh, giáo sư Khưu Minh Đức là chuyên gia ở lĩnh vực này, đứng đầu trong nước. Chuyển sang đó càng có lợi cho việc điều trị.”
Ngô Lệ Quân hơi gật gù: “Vậy anh sắp xếp đi.”
Viện trưởng Lưu lập tức gọi điện sắp xếp xe và nhân viên y tế đi theo.
“Cám ơn mẹ.” Cam Lộ nói lí nhí.
Ngô Lệ Quân không hề nhìn cô: “Người một nhà, không cần phải nói cám ơn. Con bây giờ lo giữ gìn sức khỏe của mình là quan trọng nhất. Bệnh của cha con là bệnh mãn tính, cần phải kiểm tra kỹ lưỡng, tiên lượng bệnh là cả một quá trình, đừng quá sốt ruột.”
Đây là lời quan tâm nhất mà Cam Lộ từng nghe