XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342303

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2303 lượt.

Thượng Tu Văn và Cam Lộ đều ủ ê, không khỏi lo lắng: “Các con còn trẻ, sau này còn có cơ hội. Hôm nọ mẹ chồng con không phải cũng nói như vậy đó sao? Chắc chắn sẽ có một đứa con khỏe mạnh. Sau này cha nhất định sẽ không gây phiền toái cho các con nữa.”
“Cha, đang yên ổn thế, cha nói gì vậy chứ ?” Cam Lộ đành thừa nhận mình thiên vị cha, cũng lời này mà mẹ chồng nói ra, cô lại thấy tức giận, nhưng đối diện với cha, cô chỉ thấy đau buồn và bất lực.
“Nếu không phải chạy ngược chạy xuôi lo cho cha trong bệnh viện con chắc chắn đã không bị sảy thai.” Ông Cam lại tự trách mình “Tu Văn à, cha thật sự xin lỗi các con.”
“Cha, cha đừng nói vậy. Đó chỉ là chuyện xảy ra ngoài ý muốn, sau này con sẽ chăm sóc Lộ Lộ tốt hơn, cha yên tâm ạ.”
Giọng nói Thượng Tu Văn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thế nhưng Cam Lộ có thể nhìn thấy nỗi đau xót trong đáy mắt anh, cô vội vàng chuyển đề tài: “Tối nay đã đặt món gì chưa ?”
Tuân thủ lời khuyên của bác sĩ, ông Cam đã có thể ăn uống trở lại, nhưng chỉ được ăn các món dinh dưỡng mà bệnh viện chế biến cho bệnh nhân sau khi phẫu thuật, theo cách nói của ông, thì không thể nói là ngon được. Nhưng hôm nay ông lại không hề than phiền về thức ăn: “Đặt rồi, Tiểu Lý đi lấy rồi, cha bảo cậu ta tiện thể đặt luôn bữa sáng trưa chiều ngày mai luôn, con đừng canh cánh trong lòng mấy chuyện này nữa.”
Đang lúc nói chuyện, hộ lý Tiếu Lý mang bữa ăn dinh dưỡng vào, ông Cam bảo hai người họ về nhà: “Tu Văn chiều mới về đến nơi, đã vào thăm cha rồi, ngày mai lại phải đi công tác, nhất định rất mệt, có Tiểu Lý ở đây rồi, hai con không cần phải ở lại với cha. Mau về nhà ăn uống nghỉ ngơi đi.”
Tiểu Lý nhìn có vẻ là một cậu thanh niên nông thôn chất phác, Cam Lộ dặn dò cậu ta mấy câu, đang định cùng Thượng Tu Văn ra về thì bỗng vô tình nhìn thấy giỏ hoa quả đầy ắp và các loại thuốc bồi bố kiểu sâm Tây Dương đặt ở trên bàn gần cửa sổ: “Ấy, cha à, đây là quà ai tặng thế?”
“Xem trí nhớ của cha này, suýt chút nữa là quên nói với con. Hôm nay có rất nhiều người đến thăm cha, đầu tiên là Giai Tây, ôm một bao đồ đến, ngồi rất lâu rồi mới đi.”
“Còn ai nữa?”
“Cái giỏ trái cây đó là của một người bạn khác của con mang tới, Giai Tây về không bao lâu thì con bé ấy đến.”
“Bạn?” Chuyện cha mình nằm viện, Cam Lộ không hề nói với ai, chỉ có sáng nay Tiền Giai Tây hẹn cô ra ngoài ăn cơm nói chuyện, cô thật sự không có thời gian mới nói cho cô ấy biết. “Có nói họ là ai không, dáng người thế nào?"
Ông Cam nhíu mày nghĩ ngợi, nhưng vẫn cầu viện cậu hộ lý, “Tiểu Lý, cô ta nói họ gì thế nhỉ?”
Tiểu Lý cười híp mắt nói: “Họ Hạ, dáng người dong dỏng cao, khuôn mặt rất đẹp.”
“Đúng đúng đúng, là cô Hạ, đúng là còn trẻ nên trí nhớ tốt. Con bé nói là bạn con, nghe nói cha nằm viện, có lòng đến thăm cha, còn hỏi sức khỏe con đã khá lên chưa.”
Cam Lộ sửng sốt nhìn Thượng Tu Văn, Thượng Tu Văn cúi mặt, không tỏ vẻ gì. Cô vốn dĩ muốn hỏi cha đối phương đã nói những gì, nhưng nghĩ lại, với cá tính của ông Cam, nào có đề phòng gì trước sự quan tâm, đồng cảm ngoài mặt của người khác, những điều nên nói không nên nói chắc đã nói ra hết rồi, cô đành mím chặt môi không hỏi thêm gì nữa.
Ông Cam tiếp tục nói: “Lộ Lộ, con nhớ gọi điện thoại cám ơn người ta nghe.”
Cam Lộ đành miễn cưỡng trả lời: “Con biết rồi.”
“Còn người bạn học cũ của con, Nhiếp Khiêm ấy, cũng vừa mới đến thăm cha. Lần này đã làm phiền cậu ấy nhiều, Tu Văn đã cám ơn cậu ấy rồi, con cũng nhớ gọi cho cậu ấy nhé.”
Cam Lộ gật đầu: “Được rồi.”
Hai người ra khỏi phòng bệnh, rồi cùng đi ra khỏi khu vực dành cho bệnh nhân.
“Lộ Lộ, anh không biết cô ta đến đây.”
“Dĩ nhiên, cô ta cố ý không báo cho anh biết, cô ta đến đế thăm dò cha em.” Cam Lộ lạnh lùng nói.
Thượng Tu Văn hiểu rất rõ, hành động của Hạ Tĩnh Nghi khiến Cam Lộ rất tức giận. Thế nhưng anh không có tư cách để thay Hạ Tĩnh Nghi xin lỗi cô, càng tự biết rằng lúc này có nói gì cũng chẳng thể thuyết phục vợ mình, nên đành nói lảng sang việc khác.
“Hiện giờ chị Ba đã đề nghị ly hôn, còn nộp đơn xin đóng băng mọi giao dịch cổ phiếu Húc Thăng đứng tên Ngô Úy, anh ta không thể giao dịch với Tỷ Tân được nữa.”
“Anh đang là muốn em yên tâm rằng không có khả năng cho việc anh sẽ cùng ngồi họp hội đồng quản trị thậm chí là đồng sự với Hạ Tĩnh Nghi đúng không?” Cam Lộ nhìn thẳng phía trước, thần thái lạnh lùng, “Tu Văn, anh nghĩ em quá hạn hẹp đa nghi rồi. Sau khi nghe những gì hai người trải qua cùng nhau, em chẳng chút nghĩ ngợi gì về việc hai người sẽ nhen nhóm lại tình cũ, chứ đừng nói gì đến việc Tỷ Tân luôn có mưu đồ với Húc Thăng. Cứ cho là cô Hạ có thần kinh thép đi họp chung với anh, anh có lẽ cũng chẳng hứng thú gì với chuyện đó.”






Thượng Tu Văn đành gượng cười: “Em lúc nào cũng nhìn vấn đề rõ ràng. Anh chỉ muốn em biết rằng, ở thành phố J anh đã từ chối gặp riêng Hạ Tĩnh Nghi, mục đích cô ta đến đây không ngoài việc muốn chọc tức em, em không cần phải thỏa mãn cô ta.”
Cam Lộ không nói gì nữa, đ