Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342299

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2299 lượt.

i thẳng đến bãi đậu xe ít người qua lại, lúc đó mới lấy điện thoại ra, đang định tìm số điện thoại của Hạ Tĩnh Nghi, nhưng hai người chỉ nói chuyện điện thoại có một lần, cô cũng không lưu lại số điện thoại đó. Thượng Tu Văn biết cô định làm gì, nói: “Để anh gọi cho cô ta, anh sẽ bảo cô ta đừng đến quấy rầy cha nữa.”
Cam Lộ cười gằn một tiếng: “Em đích thân cám ơn được rồi, dù sao người cô ta đến thăm là cha em mà.”
Thượng Tu Văn im lặng, lấy điện thoại mình ra, nhấn phím gọi đi rồi đưa cho cô.
“Tu Văn à, chào anh.” Giọng Hạ Tĩnh Nghi vọng đến.
Cam Lộ mỉm cười: “Không, tôi có rất nhiều khuyết điểm, nhưng tôi dám nói, tôi chưa bao giờ dối mình dối người.”
“Vậy thì tốt thôi, cô đã dũng cảm đối điện với hiện thực như thế, chúng ta cũng không ngại phân tích một chút, cô lấy người đàn ông mà chẳng hiểu gì về quá khứ của anh ta, cuộc hôn nhân của các người xảy ra vấn đề mà cô không thể tưởng tượng nổi, con của các người cũng không thể giữ được...”
“Câm miệng, cô không xứng để nhắc đến con tôi.” Mặt Cam Lộ trắng nhợt, gằn giọng cắt ngang cô ta. Mặt Thượng Tu Văn cũng tái đi, lo lắng nhìn cô: “Lộ Lộ, để anh nói chuyện với cô ta.”
Cam Lộ không để ý đến anh, chỉ nắm chặt lấy điện thoại.
“Tu Văn ở bên cạnh à? Cô không nên gọi điện cho tôi trước mặt anh ấy. Cô nghĩ rằng như vậy có thể chứng minh được tầm quan trọng của cô hay sao? Thật quá ngu ngốc. Con cô chẳng quý báu như cô tưởng, cũng chắng phải độc nhất vô nhị đâu, Thượng phu nhân ạ. Có một chuyện cô nghe rồi đừng kinh ngạc, tôi cũng đã từng mang trong bụng đứa con của Tu Văn, nếu không phải vìnhững chuyện không thể nào cứu vãn, tôi mới chính là mẹ của con Tu Văn. Anh ấy bây giờ chắc chắn rất buồn, tôi cũng lấy làm tiếc cho anh ấy, anh ấy không nên trải qua nỗi đau này một lần nữa.”
“Rất lấy làm tiếc, chuyện của cô chẳng chấn động như cô tưởng. Quan tâm chu đáo đến người tình cũ như vậy,thật khiến người ta cảm động. Nhưng e rằng cô đã tìm nhầm người để hoài niệm chuyện cũ rồi.” Cam Lộ lấy lại bình tĩnh, lạnh lùng nói, “Đừng suốt ngày chú ý, dòm ngó đến cuộc sống của người khác, cô Hạ ạ, từ lúc bắt đầu tôi đã thấy khó hiểu trước suy nghĩ này của cô. Tôi bỗng dưng phát hiện ra nếu tôi không tàn nhẫn một chút, cô sẽ rất không cam tâm. Được, tôi sẽ nói cho cô biết những điều tôi hiểu về cô vậy.”
“Tôi xin rửa tai lắng nghe.”
“Cô với Tu Văn từng có những hồi ức vô cùng sâu sắc, vô cùng tốt đẹp, thậm chí còn có với nhau một đứa con chưa kịp chào đời.”
“Lộ Lộ...”
Thượng Tu Văn khẽ kêu tên cô, tay nắm chặt lấy vai cô, chặt đến nỗi bả vai cô cảm thấy đau, thế nhưng cô nhìn anh, ánh mắt lạnh lùng, không hề có ý muốn ngắt điện thoại giữa chừng, vẫn tiếp tục dùng ngữ điệu như đang bàn việc công không chút xúc cảm: “Có lẽ từ đó trở đi, không còn một người đàn ông nào yêu cô như thế nữa, hoặc có thể nói, cô không còn yêu bất kỳ người đàn ông nào như thế nữa.”
“Một sự suy đoán rất thú vị.”
“Dù cho biết rất rõ rằng không còn khả năng bắt đầu lại với anh ấy, cô cũng không thể chịu đựng được việc anh ấy kết hôn, có một gia đình bình thường, thậm chí có thể lại có con, sống một cuộc sống hoàn toàn không can hệ gì đến cô. Tôi nói không sai chứ.”
Hạ Tĩnh Nghi im lặng một lúc rồi lại lên tiếng, giọng lạc đi vì tức giận: “Cô dựa vào cái gì mà ngông cuồng suy đoán về tôi như thế.”
“Bởi vì cô ngông cuồng suy đoán về người khác trước, cô Hạ ạ, e rằng cô cũng phải chấp nhận cách đối xử như thế của người khác thôi. Hơn nữa tôi căn bản là chẳng cần phải suy đoán, hành động của cô đã tố cáo rất rõ ràng tâm lý của cô.”
Hạ Tĩnh Nghi đột nhiên cười như điên dại: “Có một điều cô nói không sai, tôi và Tu Văn đã từng rất yêu nhau, tôi không thể yêu bất kỳ đàn ông nào như yêu anh ấy, cũng như vậy, anh ấy cũng chẳng thể yêu một người phụ nữ khác như đã từng yêu tôi. Cô có thể lấy anh ấy,vả lại chỉ cần cô đủ nhẫn nhịn, cô vẫn có thể tiếp tục chung sống với anh ấy. Nhưng tình yêu mãnh liệt của anh ấy, tình yêu thời tuổi trẻ của anh ấy mãi mãi thuộc về tôi, cô chẳng có cơ hội nếm trải nó đâu.”
Cam Lộ vẫn giữ vẻ bình tĩnh, lời nói ngụ ý mỉa mai: "Tình cảm mãnh liệt như lửa, thiêu đốt cả tuổi trẻ như thế thật khiến người ta ngưỡng mộ xuýt xoa. Nhưng cô không cảm thấy cứ hở tí là lấy nó ra để khoe khoang, sẽ làm giảm mức độ thần thánh của mối tình của cô sao? Nên giữ trong lòng gặm nhấm một mình thì hơn, không cần chia sẻ với tôi làm gì.”
Hạ Tĩnh Nghi cũng chẳng vừa: “Thế thì cô cũng không cần phải khoe khoang với tôi về cái cô gọi là gia đình bình thường kia. Thứ mà cô có được chẳng qua chỉ là người đàn ông thỏa hiệp với cuộc sống mà thôi, anh ấy đến tuổi phải kết hôn thì lấy cô, đến lúc cần một đứa con thì sinh con với cô. Cô cảm thấy cuộc sống đến hẹn lại lên ấy đáng để tôi ngưỡng mộ sao?”
“Nói cũng phải. Nhưng cô cớ gì lại quan tâm như thế đến cuộc sống mà cô cho là nhàm chán này chứ? Hơn nữa còn hối hả muốn xem cuộc sống này không thể tiếp tục được nữa ?”
Câu hỏi này cuối cùng cũng bắt bí được Hạ Tĩnh Nghi, cô ta im lặng một lúc, đột nhi