Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342249
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2249 lượt.
ng phải là thứ cô cần. Cái tâm thái ung dung điềm tĩnh của Thượng Tu Văn chẳng hề khơi gợi lòng hiếu kỳ của cô, ngược lại còn khiến cô có chút chán ngán.
Hôm đó Thượng Tu Văn đến đón cô, nói cùng dùng bữa với Phùng Dĩ An và bạn gái anh ta, nhưng lúc đến nơi chỉ thấy mỗi mình Phùng Dĩ An.
“Tân Thần đâu?” Cam Lộ buột miệng hỏi, cô đã từng đi ăn với họ rất có cảm tình với cô gái xinh đẹp mà điềm đạm ấy.
Phùng Dĩ An trả lời không vui: “Cô ấy đi Tân Cương với bạn rồi, nửa tháng sau mới về, tôi vừa gọi điện thoại mới biết đấy.”
Tiếng là bạn trai mà bạn gái đi rồi mới biết tin thì rõ ràng là không bình thường. Cam Lộ thấy tò mò, nhưng chưa bao giờ nhiều chuyện hỏi đến tận cùng. Nhưng lúc ăn cơm, Phùng Dĩ An vừa uống rượu vừa mở lòng với Thượng Tu Văn: “Tôi thật không hiểu cô gái này, đã đồng ý đi xem mắt có nghĩa là muốn có người yêu rồi không đúng sao, nhưng cô ấy đối với bất kỳ thứ gì cũng nhàn nhạt, tôi không chủ động liên lạc, cô ấy cũng chẳng thèm gọi cho tôi.”
Thượng Tu Văn buồn cười: “Dĩ An, điều kiện của cậu tốt nhưng người ta cũng là người đẹp, hà cớ gì phải lao vào cậu như con thiêu thân, cậu bị người yêu cũ chiều chuộng riết hư rồi.”
“Người đẹp tôi gặp vẫn còn ít sao? Cô ấy cũng chẳng phải đẹp chim sa cá lặn gì, nói thế nào nhỉ, cô ấy chẳng có hứng thú với bất kỳ thứ gì, có đối với cô ấy lãng mạn thế nào, cô ấy cũng chỉ tỏ ra tán thưởng đón nhận, chứ chưa bao giờ ngạc nhiên đến thích thú cả.”
Cam Lộ nghe mà không khỏi ngạc nhiên. Dĩ nhiên, cô chỉ gặp Tân Thần có vài lần, không có thâm tình, nhưng lúc cùng họp mặt với mọi người, Tân Thần luôn tỏ ra phóng khoáng cởi mở, rất hòa đồng, cô ấy cố nhiên không kết thành nhóm với người khác nhưng trước giờ chưa bao giờ tỏ vẻ cô lập một mình một cõi cả, xem ra không giống một cô gái lãnh đạm, lạnh lùng chút nào.
“Cậu cảm thấy không hợp thì có thể dừng lại mà.” Thượng Tu Văn rót rượu cho anh ta, lười biếng nói, “Hay là nghĩ cậu đụng phải thứ khó nhằn, nên không cam tâm.”
“Sai bét, cô ấy không hề cự tuyệt tôi. Cô ấy chỉ là có cũng được không có cũng được, quen nhau cũng tốt, dừng lại cũng chẳng có ý kiến, điểm này tôi thật không thể chấp nhận nổi.”
Tim Cam Lộ bỗng thắt lại, chợt nhận ra cô và Thượng Tu Văn cũng ở trong tình cảnh này. Cô cúi đầu uống trà không nói, chỉ nghe Thượng Tu Văn nói: “Nếu cậu quả thật nghĩ như vậy, tôi thấy chẳng cần thiết để tiếp tục mối quan hệ này nữa.”
“Tôi chính vì điều này mà đang do dự, mấy hôm nay không liên lạc với cô ấy, muốn suy nghĩ thật kỹ đã. Không ngờ cô ấy thật ác độc, không chỉ không tìm tôi mà còn dứt khoát đi thẳng đến Tân Cương, tôi gọi điện thoại chất vấn cô ấy, cô ấy trả lời rất dứt khoát, nói báo cáo cũng phải từ hai phía, cô ấy nghĩ tôi nên hiểu điều đó.”
Thượng Tu Văn cười lớn: “Cô ấy nói không sai mà, cậu định chơi trò mèo vờn chuột, không đề phòng người ta cũng có thể phản công với mình. Nói cho cùng, đây là cuộc thi gan giữa hai người thôi.”
Tiếp đó bọn họ nói gì nữa, Cam Lộ không để tâm cho lắm, chỉ ngồi một bên thong thả ăn. Phùng Dĩ An đầy một bụng tâm sự, ăn cơm xong còn đòi bọn cô đi cùng anh ta đến bar uống rượu, cô trước nay chưa từng uống một giọt rượu nào, mỗi lần đến bar đều chỉ là góp vui, nhưng hôm nay tâm trạng bỗng dưng không được vui cho lắm, nên nói thẳng muốn về nhà, không quấy rấy bọn họ vừa chén thù chén tạc vừa kể tội phụ nữ.
Phùng Dĩ An cười lớn: “Vẫn là Cam Lộ hiểu chuyện chu đáo, con gái bây giờ kiêu căng quá, đẹp thì có đẹp nhưng cũng thật quá quắt.”
Cam Lộ không nghĩ đó là lời khen dành cho mình nhưng cô không định đôi co với kẻ đang thất tình. Thượng Tu Văn nhìn cô một cái, không nói gì, lái xe đưa cô về nhà trước sau đó mới đi cùng Phùng Dĩ An.
Tuy đã qua thời gian nóng nực nhất trong năm nhưng khí nóng vẫn chưa tan, thời tiết vẫn oi nồng. Cam Lộ thay giày thể thao chạy bộ dọc bên hồ, để người ướt đẫm mồ hôi về tắm, thay áo ngủ rồi nằm gọn ở sô pha xem ti vi, lúc này mới hoảng hốt nhận ra, kỳ nghỉ hè đã qua quá nửa, cô lập tức phải trở lại với công việc rồi, đón một năm học mới sắp đến. Còn cô và Thượng Tu Văn cũng đã quen nhau hơn một năm, cô bỗng nhiên chẳng còn hứng thú để tiếp tục.
Người đàn ông này quá thành thạo trong tình trường, nếu Phùng Dĩ An miêu tả về cô bạn gái Tân Thần không quá thì cử chỉ hành động của Thượng Tu Văn chẳng khác gì so với Tân Thần, đều đã từng yêu, mới có thể giữ thái độ điềm tĩnh khách quan đối với tình yêu, mới có thể nắm lấy quyền chủ động.
Có lẽ tình yêu giống như Thượng Tu Văn nói, nếu không phải mối tình sét đánh thì đúng thật là một quá trình thi gan xem ai chịu đựng giỏi hơn, ai nói lời yêu trước sẽ ở vào thế bị động. Nhưng Cam Lộ không có tâm trạng chơi trò này, cô cũng biết chắc rằng mình sẽ không thắng nổi Thượng Tu Văn.
Cô bắt đầu nghĩ một cách nghiêm túc, nên nói chia tay Thượng Tu Văn như thế nào.
Nhưng gần như không cần suy nghĩ kỹ cô cũng đã rút ra được kết luận, chỉ cần cô thẳng thắn nói chia tay, Thượng Tu Văn có l