Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342096

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2096 lượt.

en biết anh hơn một năm nhưng đây là lần đầu tiên nghe anh nói đến chuyện gia đình, hơn nữa cách nói lại mang chút phê phán, nhưng giọng điệu thì vô cùng thoải mái, gần giống như của một kẻ đứng ở trên nhìn xuống kể chuyện không liên quan đến mình, cô không biết nói gì, chỉ yên lặng lắng nghe.
Thượng Tu Văn mở rộng đề tài: “Tiếc là em không uống rượu, nếu không chúng ta đối ẩm ở đây cũng là một ý kiến hay đấy.”
“Anh có thể đem rượu đến uống mà.”
“Lý Bạch uống rượu cùng trăng, anh uống một mình thì có khác gì uống rượu sầu, chẳng thú vị chút nào.” Cam Lộ không thích thảo luận về rượu, cô chuyển sang đề tài khác, “Hoa ở đây đều là do cậu anh trồng à?”
“Cậu làm gì có thời gian, đều là do thợ hoa chăm sóc đấy, bây giờ đang là Tết, công nhân về quê ăn Tết hết rồi.”
Yên lặng hồi lâu, tiếng nhạc du dương phát ra từ bốn góc càng làm tăng thêm vẻ tĩnh lặng cho căn phòng, họ có thể nghe thấy hơi thở và nhịp tim của nhau. Cam Lộ sợ sự im lặng này, muốn tìm lời để nói nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, bất lực nhìn trần nhà trong suốt bằng thuỷ tinh. Tuy có người chuyên dọn dẹp nhưng trần nhà vẫn tích một lớp bụi mỏng, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy ánh trăng khuyết lưỡi liềm trên bầu trời, rất hợp với tiếng nhạc êm dịu và một rừng hoa tươi đang khoe sắc. Tiếng nhạc dìu dịu, hương hoa ngào ngạt, đây quả thật là chốn bồng lai tiên cảnh, dù cho lòng Cam Lộ có rối bời đến đâu cũng dần dần bĩnh tĩnh trở lại. Cô thư thái nằm trong lòng anh, mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Cô không biết mình đã thiếp đi bao lâu nhưng lúc giật mình tỉnh dậy, mơ mơ màng màng nhìn người đàn ông đang ôm chặt mình, anh hình như đang ngủ, hơi thở đều đều nhẹ nhàng. Lần đầu tiên cô nhìn gần anh đến vậy, gương mặt thư thái khi ngủ, khác hoàn toàn với vẻ xa cách và phớt đời thường ngày. Lòng cô bỗng dậy nên cảm giác thân thương.
Hồi trước cô với Nhiếp Khiêm nhiều lắm chỉ là ôm hôn, nhưng cô luôn thấy ngượng ngùng, Nhiếp Khiêm cũng chẳng khá hơn. Nói cho cùng, họ là chàng trai cô gái mới lớn chẳng có chút kinh nghiệm yêu đương. Trong khoảng thời gian có hạn bên nhau, Nhiếp Khiêm tỏ ra hấp tấp nhưng anh rất biết kiềm chế mình. Trong ký ức, cô hầu như không có giây phút ở bên nhau thư thái và ấm áp như bây giờ.
Người đàn ông này, hành vi ít nhiều có chút cổ quái, khiến người ta chẳng thể nắm bắt được. Nhưng có điều cô chắc chắn rằng, anh không những rất biết hôn mà còn rất biết kiểm soát tình thế, biết tạo ra không gian và tâm tình thích hợp, thản nhiên như không khơi dậy cảm xúc trong cô.
Nếu yêu người đàn ông này, có lẽ sẽ có rất nhiều điều khiến cô hài lòng nhưng cô luôn cảm thấy mơ hồ. Dĩ nhiên cô từng nói đùa với Tiền Giai Tây phải hưởng thụ thoả thích sự theo đuổi của đàn ông, nhưng cô không dám khẳng định với kinh nghiệm có hạn của mình, nếu tiếp tục quen với anh sau này cô có thể bảo toàn rút lui hay không.
Cô lại ngước mặt lên, phát hiện Thượng Tu Văn đã tỉnh dậy từ lúc nào, đang đăm chiêu nhìn cô, sau đó giơ tay lên xem đồng hồ: “Không còn sớm nữa, chúng ta vào nhà thôi.”
Ra khỏi nhà kính, cơn gió mùa đông lạnh thấu xương bên ngoài khiến Cam Lộ run lẩy bẩy, Thượng Tu Văn choàng ôm lấy cô bước nhanh vào nhà, vừa bước vào cửa, hai người cùng đứng khựng lại, dưới ánh đèn sáng trưng, chỉ nhìn thấy quần áo nam có nữ có vứt bừa bãi từ ngoài cửa vào đến chân cầu thang, tạo nên một cảnh tượng hỗn độn mà đầy biểu cảm. Dưới chân Cam Lộ là áo khoác lông cừu màu trắng, chiếc áo nỉ màu đen, từ từ nhìn về phía trước là áo len, váy, áo vest nam, giày ống cao gót, giày da, áo lót
Lúc ánh mắt di chuyển đến hai đôi vở da đen đan hình lưới cá vắt vẻo trên tay vịn cầu thang, cô nén không được, phì cười một tiếng. Thượng Tu Văn rờ cằm, mặt đầy vẻ bất lực, một lát sau, anh cũng cười.






“Hôm nay đừng lên phòng ngủ trên lầu nữa, ngủ ở phòng cạnh phòng anh vậy.” Anh chỉ tay về bên trái, “Cánh cửa thứ hai, em vào đi, anh lên lấy vali của em xuống.”
Anh tỉnh bơ giẫm lên mớ quần áo bừa bộn dưới đất đi lên lầu, không có ý gì là thu dọn cho gọn lại.
Cam Lộ bước vào phòng nơi anh chỉ, bên trong được trang trí phong cách phương Tây thanh nhã như ở lầu trên, toàn bộ đồ dùng đều theo phong cách Trung Quốc, bắt mắt nhất là chiếc giường to bằng gỗ đỏ được chạm trổ dày đặc, màn buông rủ xuống, trên giường là tấm chăn lụa được điểm xuyết nhiều hoa chìm màu xanh ngọc đậm, hoa lệ một cách quá đáng, cô cười gượng, cảm thấy ngủ ở đây có chút gì đó sờ sợ, chỉ lo sẽ mất ngủ.
Cánh cửa chạm hoa ở một bên tường bật mở, Thượng Tu Văn xách túi du lịch của cô vào, thì ra hai phòng ngủ thông nhau, dùng chung một nhà vệ sinh. Anh mỉm cười: “Không quen ở đây đúng không, chẳng có cách nào khác, dù sao cũng tốt hơn là lên lầu nhìn thấy cảnh tượng không thích hợp cho lắm.”
Anh chỉ cho cô vị trí nhà vệ sinh, bảo cô cứ yên tâm dùng đồ đạc ở đây, anh ra phòng làm việc xem sách một lát, rồi dùng nhà vệ sinh chung ở đó luôn. Chúc cô ngủ ngon xong, anh bước ra ngoài.
Cam Lộ nghĩ, biệt thự này