Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342112
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2112 lượt.
cô quyết định đến đó xem.
Cô lấy tay đẩy nhẹ, cửa phòng bật mở, cô thuận tay bật một công tắc trong một hàng công tắc đèn phía bên cạnh, chỉ vài ngọn đèn ở một bên tỏa sáng, ánh sáng yếu ớt, nhưng vẫn đủ để cô nhìn thấy rõ ràng.
Căn phòng hoa này rộng chừng khoảng 100m2, một bên bày trí vô số giò lan cao thấp, một bên là một dãy hoa màu xanh tím đang khoe sắc, đây có lẽ là hoa diên vĩ mà Tân Thần nhắc đến, ở giữa phòng là hoa đỗ quyên đỏ rực rỡ. Trải ra trước mắt Cam Lộ là tấm thảm hoa đầy màu sắc, cảm giác choáng ngợp vô cùng, chỉ là nhiệt độ ở trong phòng hơi cao, độ ẩm lớn, hương hoa ngào ngạt quyện với mùi đất ngai ngái tạo thành một mùi rất khó ngửi khiến người ta nhức đầu, chẳng thể nào là nơi dạo bộ lý tưởng.
Cam Lộ đưa tay tắt đèn, định bước ra thì ngón tay chạm phải một bàn tay ấm nóng, cô giật nảy mình quay đầu lại, Thượng Tu Văn không biết đã đứng sau lưng cô tự bao giờ, được đà nắm chặt lấy tay cô, bàn tay còn lại bật liền mấy công tắc đèn. Bỗng chốc, trong phòng vang lên tiếng nhạc nhè nhẹ, du dương, mọi ngóc ngách đều sáng bừng lên, ánh sáng ấm áp, những ô quạt gió chung quanh tự động quay tít, không khí tươi mát dễ chịu ùa vào căn phòng. Cam Lộ tròn mắt như đang xem một màn ảo thuật, định nói gì đó thì cánh tay Thượng Tu Văn nhẹ nhàng vòng qua người cô, kéo cô vào lòng, môi anh phủ lên bờ môi đang hé mở vì kinh ngạc.
Nụ hôn này còn sâu hơn cả nụ hôn ban sáng, xung quanh hương hoa ngào ngạt, tiếng nhạc dìu dặt, trầm bổng. Khung cảnh tác động đến tâm trạng con người vô cùng kỳ diệu, Cam Lộ mơ hồ nhận ra rằng, ít ra mấy phút trước, cô còn quyết định giữ khoảng cách an toàn với người đàn ông này, vậy mà chớp mắt đã đắm chìm trong nụ hôn với anh, không còn là chính mình nữa.
Đột nhiên hai ngọn đèn pha quét ngang phòng hoa, có tiếng xe chạy vào trong vườn. Cam Lộ thất kinh, vội vàng thoát khỏi cái hôn đó, quay đầu nhìn ra ngoài. Xe chạy thẳng vào trong ga-ra, sau đó là tiếng xe thắng gấp.
Thượng Tu Văn vẫn ôm cô, cô ngả đầu về sau nhìn anh đang hướng ra ngoài, khóe miệng khẽ nở nụ cười, dưới ánh đèn vô cùng dịu dàng, tựa như hào quang đang chuyển động cô lại ngẩn ngơ, một lát sau mới nhớ ra mình định hỏi gì: “Là ai vậy?”
“Vào ga-ra mà vẫn lái xe với tốc độ đó thì chỉ có thể là ông anh họ phong lưu của anh, không cần để ý đến anh ta.”
Bên ngoài xa xa vọng đến tiếng cười khúc khích của đôi nam nữ sau đó thì trở về yên tĩnh, Thượng Tu Văn buông cô ra, tắt một số công tắc, quạt gió ở cửa sổ đóng lại, chỉ còn mấy ngọn đèn ở bốn góc phòng còn sáng, sau đó lại ôm lấy Cam Lộ đang có chút bối rối, ngồi xuống chiếc ghế nằm bằng mây đặt ở một bên, cái tư thế thân mật đụng chạm toàn bộ cơ thế đó khiến Cam Lộ bỗng thấy run rẩy, anh thấy ngay được điều đó, ghé sát tai cô thì thầm: “Chúng ta ngồi đây một lát nhé?”
“Anh không muốn anh họ trông thấy đúng không?” Cam Lộ thấy buồn cười.
Thượng Tu Văn cười rất nhẹ, giọng thoải mái: “Không, anh có thể tùy ý ra vào ở đây, anh ta cũng biết anh đến, còn anh ta rất ít khi đến đây, anh đoán người anh ta dẫn đến không phải là chị dâu, chúng ta ngồi ở đây một lát rồi hẵng vào để khỏi phải ngượng ngùng khi chạm mặt.”
Cam Lộ không ngờ anh lại thẳng thắn tiết lộ chuyện riêng tư của gia đình như thế nên chẳng thể đưa ra lời bình luận nào. Anh ôm lấy cô, nằm yên lặng, cô dần thả lỏng người: “Thay đổi không khí một chút em cảm thấy tốt hơn nhiều rồi, nhưng em không hiểu căn phòng này ngột ngạt, kín mít như thế, hoàn toàn không thể ở lâu, sao lại để chiếc ghế này ở đây?”
“Anh họ anh rất phóng đãng, còn cậu anh lại là người rất nho nhã, ông thường đến đây uống rượu thưởng hoa, rồi ngâm thơ kiểu “Hoa gian nhất hồ tửu. Độc chước vô tương thân.” Thượng Tu Văn hài hước nói. (Trong hoa một bầu rượu. Riêng mình chẳng có ai - thơ Lý Bạch - Trần Trọng San dịch)
“Chẳng trách cách bài trí trong nhà có vẻ cổ điển truyền thống, còn treo rất nhiều tranh chữ.”
“Cậu rất thích sưu tầm tranh chữ, nhưng những bức treo ở đây đều là của các nhà thư pháp hiện đại, không đáng giá cho lắm, những bức thật sự có giá trị được sưu tập một nơi sưu tầm riêng trong thành phố, không thể tùy tiện khoe với người ngoài. Căn biệt thự này lúc mua không đắt lắm, nhưng thuê người trang trí nội thất lại rất tốn kém. Anh nói đùa với cậu cây thấp, tường mới, tranh không cổ, chẳng có chút gì là phong cách thế gia.”
Cam Lộ cũng thấy buồn cười: “Anh sắp đạt tới trình độ của công tử Bắc Vĩ Chu rồi đấy.”
Thượng Tu Văn ngẩn ra, ngay sau đó Cam Lộ có thể cảm nhận rất rõ ngực anh đang rung lên vì cười, không khỏi bối rối: “Ấy, em nói không buồn cười đến vậy chứ.”
Anh đặt một nụ hôn lên tóc cô: “Không, anh cảm thấy rất thú vị. Em nói đúng, làm gì có thế gia, chỉ là không thể tự dán mác nhà giàu mới nổi lên trán mình thôi. Cậu anh rất được, ông là một nho thương, thời gian rảnh rỗi thích ngồi ở phòng đấu giá tranh giơ bảng, gặp gỡ với các họa sĩ, nhà văn, học giả, trà trộn vào trong giới văn nhân. Nói không quá lời, anh họ anh cũng có chút thanh thế ở thành phố nhỏ này.”
Cam Lộ qu