Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342100
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2100 lượt.
là của cậu Thượng Tu Văn anh chỉ là mượn dùng, anh họ anh đến đây cũng là lẽ dĩ nhiên, tuy cô gái anh ta dẫn về rõ ràng không phải vợ anh ta, nhưng đó là chuyện riêng của họ, cũng đâu cần phải gọi anh ta xuống. Nhưng cô cảm thấy, giữa cô và Thượng Tu Văn cũng chưa thân thiết tới mức để xen vào chuyện nhà của nhau nên chỉ mỉm cười nói: “Không sao, em cũng đang định đi ngủ.”
Thượng Tu Văn giúp cô tắt đèn, rồi trở về phòng mình, Cam Lộ nằm xuống, chuẩn bị đếm cừu. Nhưng cánh cửa chạm hoa không cách âm, một lát sau, cô có thể nghe rõ mồn một tiếng một người đàn ông bước vào căn phòng bên cạnh, cười nói: “Tu Văn, thì ra cậu ở đây à, anh tưởng cậu đi leo núi cùng đám bạn ngày mai mới về chứ, còn dặn nhà hàng chuẩn bị bữa tối ngày mai cho các cậu nữa đấy.”
“Anh ba, chơi cũng phải có hạn độ chứ, anh kết hôn mới nửa năm đã dẫn gái về nhà rồi. Nếu muốn tự do, sao lại còn cưới vợ làm gì.”
“Cậu không cần dạy khôn anh,” Người đàn ông đó cười ha hả, “Nghe nói cậu cũng dẫn gái đến đây, sao không đi hưởng sung sướng đi, lại rảnh rỗi ngồi đây giảng đạo lý cho anh.”
Phía bên đó im lặng một lúc, giọng Thượng Tu Văn lại vang lên: “Anh ba, tôi luôn cảm thấy rằng, nếu đã kết hôn thì phải tôn trọng hôn nhân. Hơn nữa đây là thành phố nhỏ, anh cũng phải giữ thể diện cho chị dâu, nhà chị ấy cũng có máu mặt ở thành phố J này, chị ấy lại là con gái duy nhất. Anh mà cứ như vậy, sớm muộn gì cũng sinh chuyện. Tôi không muốn nói nhiều nữa, các người ngày mai đi sớm cho.”
“Được rồi được rồi, mấy năm trở lại đây, cậu còn hủ lậu hơn cả ông già anh đấy. Ấy, cô gái dẫn đến lần này có phải là người yêu không, cậu cũng nên có bạn gái đi, nếu không…”
Thượng Tu Văn ngắt lời anh ta: “Lên lầu nghỉ ngơi đi, đừng ở đây nói linh tinh, lo việc của anh là được rồi.”
Bên đó trở lại yên tĩnh, sự tĩnh lặng quá mức ở khu biệt thự khiến người ta cảm thấy rờn rợn, Cam Lộ không biết phải đếm bao nhiêu cừu mới ngủ thiếp đi được, nhưng cô ngủ không ngon giấc. Đêm đầu tiên ở chung phòng với Tân Thần, bọn cô trò chuyện vài câu đã ngủ ngon lành, cô không thể lấy cớ phòng lạ giường lạ để đổ thừa cho lần mất ngủ này.
Cô biết rất rõ, nụ hôn của Thượng Tu Văn làm trái tim cô không ngủ yên.
Con gái nếu đã từng yêu, cho dù đó chỉ là một cuộc tình chóng vánh thì cũng khó tránh khỏi việc lấy ra so sảnh với tình cảm hiện tại, nhất là ở cái giai đoạn “Tình trong như đã mặt ngoài còn e”, đây không phải là phạm vi mà lý trí có thể kiểm soát.
Cam Lộ buồn rầu phát hiện, tình yêu của cô chưa bao giờ trọn vẹn.
Nhiếp Khiêm quá để tâm vào tiền đồ của anh, không còn thời gian để ý đến cô, Thượng Tu Văn lại có vẻ như không quá chú tâm tới sự nghiệp nhưng có thái độ sống rất thú vị.
Quan trọng hơn là, cô chưa từng thấy anh có gì mờ ám với người phụ nữ khác.
Lúc bọn cô còn chưa quá thân, cô tận mắt trông thấy một cô gái rất xinh đẹp lả lơi với anh, Tiền Giai Tây nhìn không thuận mắt, ghé vào tai cô nói nhỏ: “Con bé này lắng lơ quá.” Cô thì lại thấy buồn cười, bởi vì Thượng Tu Văn thờ ơ lãnh đạm, không có ý gì là muốn thừa gió bẻ măng như những gã đàn ông khác đó, chính thái độ nghiêm túc của anh đã để lại ấn tượng ban đầu rất tốt trong cô.
Nhưng, anh đối với cô lúc gần lúc xa, không thể nói là đặc biệt thân mật, dù là sau khi đã hôn nhau.
Cô không nghĩ rằng người đàn ông lúc nào cũng giữ thái độ như thế là đang yêu nghiêm túc.
Tiền Giai Tây tra hỏi cô: “Lần này chắc là đang yêu nhau chứ, đã thân mật đến thế kia mà.” Ý Tiền Giai Tây muốn nói về chuyện vừa nãy trước mặt mọi người Thượng Tu Văn xoa bóp vai phải giúp cô.
“Tuần này tớ phải lên lớp giùm hai giáo viên, dạy hai lớp này đều phải viết bảng rất nhiều nên vai trái đau nhức không thể tả, có lẽ tớ bị viêm khớp vai rồi.”
“Cậu đừng có mà đánh trống lảng với tớ, lúc trước hỏi cậu thì cậu luôn miệng nói chỉ là bạn bè bình thường, chưa từng thấy cậu để cho một người bạn bình thường khác giới xoa bóp bao giờ.”
“Anh ấy chỉ là nắn vai giúp tớ thôi mà, cậu đừng đem giới tính vào đây.”
Tiền Giai Tây cười mỉa mai: “Tớ còn không biết cậu sao? Nếu không thân mật đến một mức độ nhất định nào đó, cậu sao có thể để cho anh ta nắn vai được. Nào nào, nói thật với tớ xem nào, hai cậu đã đến cấp mấy rồi.”
Cam Lộ mặt đỏ như gấc, rốt cuộc là phải nói thật cái gì. Cô không muốn quanh co với cô bạn thân nhưng thật sự chẳng có gì để báo cáo cả.
Từ thành phố J trở về, cô và Thượng Tu Văn hẹn hò nhiều hơn trước một chút. Anh chẳng khác gì lúc trước nói năng đâu ra đó, có chút gì đó phớt đời mà người khác không thể chán ghét, luôn có thái độ nghiêm túc mỗi lần lắng nghe cô nói. Thỉnh thoảng ôm hôn cô, nụ hôn của anh vẫn vô cùng lợi hại, nó khiến trống ngực cô đập loạn xạ, nhưng anh chẳng hề có ý đi xa hơn thế.
Cam Lộ không cần suy luận cũng hiểu, người đàn ông này giống hệt mình, không chắc chắn trong quan hệ với đối phương nên không vội vàng tiến tới.
Vốn dĩ cứ tiếp tục như thế cũng tốt, Cam Lộ vẫn còn rất trẻ, không có ý vội vàng, nhưng tình yêu mà thiếu sự nồng nhiệt suy cho cùng cùng khô