Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341426
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1426 lượt.
mới hai ngày không gặp, nhưng lúc này thấy anh sao mà xa cách đến thế. Nguyễn Ân gắng gượng cười với anh.
“Đọc gì thế?”
Nguyễn Ân không ngẩng đầu lên, chỉ đáp: “Chuyện cười”.
“Thế à, kể anh nghe với!”
“Có một con Chim Cánh Cụt, nhà nó cách nhà Gấu Bắc Cực rất xa, phải đi hai mươi năm mới tới. Một hôm, Chim Cánh Cụt ở nhà chán quá, muốn đi tìm Gấu Bắc Cực chơi. Thế là nó ra khỏi nhà. Đi được nửa đường, nó phát hiện ra quên chưa đóng van gas, đã mười năm rồi, nhưng van gas thì vẫn cần phải đóng, Chim Cánh Cụt đành quay về. Đóng van gas xong, nó lại đi. Mất bốn mươi năm, Chim Cánh Cụt mới tới nhà Gấu Bắc Cực…”
“… Sau đó, Chim Cánh Cụt gõ cửa, nói: Gấu Bắc Cực, tớ đến chơi với cậu…”
…
“Gấu Bắc Cực mở cửa, anh đoán xem nó nói gì?”
…
“Tôi không chơi với cậu!”
Cố Tây Lương nghe xong, bất giác mỉm cười, rồi anh định lên gác đi nghỉ, đột nhiên, giọng nói của Nguyễn Ân lại vang lên sau lưng.
“Đây là câu chuyện cười tàn nhẫn nhất em từng đọc.”
Bước chân Cố Tây Lương khựng lại, anh quay đầu, bắt gặp ánh mắt Nguyễn Ân.
“Anh biết vì sao không? Bởi vì, Gấu Bắc Cực nói: Tôi không chơi với cậu, không phải vì nó không muốn chơi, mà là, nó không muốn – chơi với Chim Cánh Cụt!”
…
“Thiên thời địa lợi, nhân bất hòa. Sai đối tượng, cho dù thời gian và địa điểm đúng, vẫn không thể vui vẻ được.”
Cố Tây Lương trầm mặc, anh hiểu ý cô. Anh thấy giọt lệ long lanh trong mắt cô.
Vốn Hà Diệc Thư muốn tới nhà Cố Nhậm, nhưng công ty bên Mỹ của Cố Nhậm lại xảy ra chuyện cần xử lý nên đã bay sang đó gấp. Cố Tây Lương sợ Hà Diệc Thư ở một mình gặp chuyện bất trắc nên mới đề nghị cô về nhà mình ở tạm ít ngày, chí ít thì có nhiều cơ hội để chăm sóc cô hơn.
Khi đối diện nhau, cả Hà Diệc Thư và Nguyễn Ân đều không tránh khỏi kinh ngạc.
Nguyễn Ân nghĩ rất lâu, mới tìm ra được bốn chữ để tổng kết về Hà Diệc Thư: khí chất có thừa. Cô lấy lại tinh thần, thu dọn hành lý và phòng giúp Hà Diệc Thư, từ đầu tới cuối không để lộ bất cứ cảm xúc gì.
Thế nhưng, không ai biết, tim cô đang chảy máu.
Hà Diệc Thư ở ngày gian phòng sát vách phòng ngủ của Cố Tây Lương và Nguyễn Ân. Buổi tối ăn cơm, một bầu không khí kỳ dị bao vây lấy ba người họ.
Hà Diệc Thư chủ động đề nghị rửa bát giúp Nguyễn Ân, Nguyễn Ân chưa kịp từ chối thì Cố Tây Lương đã lên tiếng trước: “Cơ thể còn chưa khỏe lại, tốt nhất em không nên đụng vào nước lạnh.”
Hà Diệc Thư chú ý thấy sắc mặt Nguyễn Ân đột nhiên trắng bệch. Thực ra trong lòng cô cũng rất áy náy, dù sao mình cũng là kẻ thứ ba chen chân vào giữa hai người họ, nhưng vẫn không tránh được cảm thấy vui vẻ vì Cố Tây Lương bảo vệ mình. Đối với Nguyễn Ân, cô vô cùng có lỗi.
Hà Diệc Thư quay về phòng nghỉ ngơi theo yêu cầu của Cố Tây Lương, Nguyễn Ân cũng cảm thấy mệt mỏi, cô rửa mặt mũi rồi đi nằm.
Cố Tây Lương đã mấy ngày không xử lý việc công ty, anh ngồi trên giường đọc tài liệu Lục Thành đưa tới. Kim đồng hồ chỉ một giờ, Cố Tây Lương nằm xuống định ngủ thì đúng lúc này phòng của Hà Diệc Thư vang lên tiếng động. Anh vội vàng tung chăn, chạy sang phòng bên.
Nguyễn Ân chưa hề ngủ, cử động của Cố Tây Lương chẳng khác nào xát thêm muối vào vết thương của cô.
Hà Diệc Thư nửa đêm trở dậy muốn uống nước, không cẩn thận làm rơi cốc thủy tinh. Cố Tây Lương thở phào, dặn dò cô vài câu rồi trở lại phòng ngủ. Ngồi lên giường, anh phát hiện Nguyễn Ân đang mở mắt nhìn trần nhà, anh khựng lại một lúc, rồi lẳng lặng tắt đèn, nằm xuống.
Cố Nhậm đứng trên tầng cao nhất của đài tưởng niệm Washington, nhìn bầu trời đêm qua ly rượu.
Ada ngày nào cũng báo cáo tình hình ba người Nguyễn Ân, Cố Tây Lương và Hà Diệc Thư với anh. Cố Nhậm rất hiểu em trai mình, anh cố tình rời khỏi Đài Bắc tại thời điểm này, Cố Tây Lương nhất định không thể bỏ mặc một mình Hà Diệc Thư.
“Vết thương dù có đau đến mức nào rồi cũng sẽ đóng vẩy. Nguyễn Nguyễn, tha thứ cho anh.”
Nửa đêm, Cố Tây Lương lại bị một tiếng động làm tỉnh giấc. Giấc ngủ của anh càng lúc càng bất an, chỉ sợ một phút lơ đễnh thì Hà Diệc Thư sẽ xảy ra chuyện. Anh trở dậy, bật đèn, bấy giờ mới biết Nguyễn Ân đang ở trong phòng tắm, tiếng động vừa rồi là tiếng đóng cửa.
Nguyễn Ân thấy Cố Tây Lương đã tỉnh, liền quay về giường, lần này, cô cố ý nằm xa anh. Đến lúc không thể tiếp tục giả vờ được nữa, giọng nói run rẩy của cô vang lên: “Em rút lui, thật đấy”
…
“Bao nhiêu năm nay anh yêu cô ấy, cô ấy yêu anh.”
…
“Em không thể phủ nhận, hai người đứng cạnh nhau rất đẹp đôi.”
Cố Tây Lương đột nhiên cảm thấy tim mình thắt lại. Anh cứ ngỡ đây là kết quả mình muốn, anh cứ ngỡ từ nay trở đi có thể tự do, nhưng khi nghe Nguyễn Ân nói vậy, trong lòng lại tràn ngập sự hoảng loạn. Cơ hồ, anh vô thức quay sang ôm lấy cô, giọng nói nặng nề.
“Anh không hề đuổi em đi.”
Nguyễn Ân còn nhớ trước đây khi cô bị dị ứng cồn, trốn trong chăn, Cố Tây Lương cẩn thận bôi thuốc cho cô. Lúc ấy, cô không sợ phạm phải sai lầm, chỉ một mực tin tưởng, rồi sẽ có ngày mình cắm rễ ăn sâu trong trái tim người đàn ông này. Lúc ấy, cô c