Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1428 lượt.

ũng cảm nhận rõ ràng, anh không hoàn toàn hờ hững với mình, anh chỉ cần thêm thời gian để hiểu ra lòng mình.
Thế nên, cô chủ động dựa vào ngực anh.
Nếu anh đã muốn em ở lại, em sẽ ở lại. Em biết, lòng anh bây giờ đang rối bời. Mặc dù rất dằn vặt, nhưng không sao, thời gian thôi mà, em có nhiều lắm!
Nguyễn Ân hiểu rất rõ bản thân, giống như cô đã từng nói với Cố Tây Lương, ưu điểm lớn nhất của bản thân là “quyết tâm”. Chỉ cần anh chịu bước lên một bước, cho dù bước rất nhỏ, rất nhỏ, cô cũng sẽ không nhụt chí.
Dẫu sao, trong tình yêu, người nào hạ vũ khí xin hàng trước tiên là người thua.
Nguyễn Ân càng ngày về nhà càng muộn, cho dù đã hết giờ làm nhưng vẫn tranh việc của người khác để tăng ca, cô không muốn về nhà chứng kiến cảnh hai người họ bên nhau.
Lúc này đã tám giờ, trên đường có rất nhiều đôi tình nhân đi ngang qua Nguyễn Ân. Họ tay trong tay, nói cười vui vẻ. Trông thấy một cửa hiệu cao cấp treo biển giảm giá, cô mới chợt nhớ ra hôm nay là Thất tịch[*'>. Người độc thân thì không sao, nhưng người rõ ràng đã có nửa kia, lại đang ở bên một người khác… Cô cười chua chát, tiếp tục mù quáng đi về phía trước.
[*'> Thất tịch (mồng bảy tháng Bảy âm lịch) ngày Ngưu Lang, Chức Nữ gặp nhau.
Một chiếc Lincoln chậm rãi dừng bên cạnh Nguyễn Ân.
Thấy cô không đi về hướng nhà mình, Cố Nhậm liền lái xe theo sau, anh hạ cửa kính, mở miệng gọi: “Em dâu.”
Nguyễn Ân quay đầu lại.
“Ơ, không phải anh đi Mỹ rồi à?”
“Ai bảo anh đi rồi thì không được về nữa?”
Nghe câu trả lời của Cố Nhậm, lại nhớ tới sự thất thố của mình lần trước, Nguyễn Ân bất giác đỏ bừng mặt, “ừm” một tiếng.
Hôm nay là Lễ tình nhân, Cố Nhậm cố tình đợi ngày này để về, quả nhiên không ngoài dự đoán, bắt gặp Nguyễn Ân một mình. Nhìn gương mặt ửng hồng của cô, trong lòng anh lại dâng lên dục vọng chiếm giữ.
Anh làm như vô tình chạm vào vết thương của cô.
“Tây Lương không đi cùng em à?”
“À, ừm… chị Hà không khỏe, cần có người chăm sóc.”
Cố Nhậm giả vờ ngạc nhiên: “Diệc Thư cũng thật là lạ”.
Mặc dù đã trực tiếp đối diện với tình cảnh này, nhưng khi bị người khác nhìn ra tâm trạng, vết thương của Nguyễn Ân vẫn toạc thêm một chút. Cố Nhậm thấy hiệu quả đã được như ý muốn, liền chuyển đề tài.
“Thế nào, cần anh đưa về không? Hay là đi đâu vui vẻ một lúc?”
Nguyễn Ân trợn to mắt: “Vui vẻ?”.
“Anh biết một nơi được lắm, tối nay chắc chắn rất đẹp.”
“Thế có rượu không? Em muốn uống rượu.”
Cố Nhậm không biết chuyện Nguyễn Ân bị dị ứng cồn nên vô tư đồng ý.
“Muốn gì được nấy!”
Nguyễn Ân mỉm cười, mở cửa lên xe.
Hai người tới núi Đại Đồn, gió đêm lặng lẽ thổi vào mái tóc Nguyễn Ân. Cô chợt cảm thấy đáy lòng bình yên vô cùng, thế nên vui vẻ đứng ở lưng đồi, nhìn cả một vùng trời Đài Bắc rộng lớn sáng trưng ánh đèn và hét lớn.
Cố Nhậm bị hành động trẻ con của cô làm cho bật cười, vừa quay đầu liền thấy lão Trần lái xe nhìn mình bằng ánh mắt kinh ngạc. Lão Trần vội vàng nhìn đi chỗ khác.
Nguyễn Ân uống chút bia, sau đó ngồi bệt dưới đất với Cố Nhậm, nói chuyện câu được câu chăng. Cô còn rất hứng chí kể cho Cố Nhậm nghe tình huống mình và Cố Tây Lương gặp nhau.
“Trời ạ, anh ấy lạnh lùng muốn chết! Không có lòng thương người nữa! Nếu không phải khuôn mặt em giống Hà Diệc Thư, chắc chắn anh ấy sẽ bỏ mặc em sống chết!”
Giọng nói của Nguyễn Ân tràn ngập sự bất mãn. Ngay sau đó, cô lại cầm một lon bia, uống một ngụm, nấc một tiếng. Sau đó thấy Cố Nhậm bất động, Nguyễn Ân ép anh ta uống cùng.
“Anh uống say rồi thì ai phụ trách đưa em về?”
Nguyễn Ân nhất định không nghe, cô nói một người uống không vui, Cố Nhậm đành phải cầm lon bia lên uống một ngụm, bấy giờ Nguyễn Ân mới chịu bỏ qua. Chưa được bao lâu, cô lại nổi hứng tinh quái.
“Chúng ta chơi trò chơi, ai thua phải uống.”
Cố Nhậm hỏi: “Chơi gì?”.
Nguyễn Ân nghiêng đầu, mãi mới nói: “Đen trắng rượu!”.
Cố Nhậm không biết nên cười hay nên tức, cuối cùng vẫn chiều theo ý cô.
“Đen trắng rượu, nam nữ rượu!”
“Anh thua, uống đi!”
Cố Nhậm cố ý thua, uống nhiều rượu nhất định sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe, anh không muốn để cô uống nhiều. Không ngờ, cô gái này vẫn không vừa ý, một lúc sau lại nói ai thua thì phải hát. Cố Nhậm sa sầm mặt: “Không biết hát”.
Lão Trần đột nhiên nói: “Cô Nguyễn, thực ra cậu Cố Nhậm hát rất hay”.
Cố Nhậm liếc mắt một cái, lãoTrần vội nhìn ra chỗ khác. Nguyễn Ân nghe thấy đương nhiên càng không chịu bỏ qua, liên mồm la hét đòi nghe anh hát. Rốt cuộc Cố Nhậm cũng không lầm lì nữa.
“Anh chỉ biết hát một bài.”
“Đợi gì nữa?”
Nguyễn Ân lập tức lấy điện thoại ra ghi hình, Cố Nhậm cứng nhắc quay đầu đi không nhìn camera, nhưng anh còn chưa kịp cất tiếng hát thì Nguyễn Ân đã lăn ra vì say. Cố Nhậm rốt cuộc thở phào một hơi, nếu phải hát thật thì sau này anh không biết còn mặt mũi nào không nữa.
Cố Nhậm nghiêng người bế Nguyễn Ân lên, ngắm nhìn khuôn mặt cô rất lâu, sau đó, giọng nói đầy kiên định của anh vang lên.
“Anh thật sự không có ý định từ bỏ em, cũng giống như anh không thể từ bỏ bản