XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341430

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1430 lượt.

lúc trưởng thành.
Chu Tử Ninh đang định hỏi gì đó thì điện thoại của Nguyễn Ân đổ chuông, Hòa Tuyết gọi điện tới, cô gật đầu xin phép nghe điện thoại.
“Nguyễn Ân, cậu mau tới đây, tớ đang ở bệnh viện…”
Nguyễn Ân ngây người mất một lúc, sau đó vội trấn tĩnh Hòa Tuyết, hỏi rõ tình hình mới biết bà ngoại Hòa Tuyết cấp cứu, cha mẹ cô đều đi công tác, nhà chỉ có một người. Cúp máy, Nguyễn Ân chưa kịp trả lời câu hỏi có chuyện gì của Cố Nhậm, đã vội vàng chạy ra ngoài.
Lúc Nguyễn Ân tới bệnh viện, Hòa Tuyết đang ngồi đờ người ngoài cửa phòng cấp cứu, cô ngồi xuống bên cạnh, cầm tay Hòa Huyết: “Không sao đâu”.
Hòa Tuyết gật đầu.
Đèn cửa phòng phẫu thuật vừa tắt, Hòa Tuyết lập tức chạy tới. Bác sĩ tháo khẩu trang: “Tế bào ung thư đã lan quá rộng, chúng tôi đã cố gắng hết sức”.
Hòa Tuyết ngây người: “Bác nói gì?”.
“Cụ nhà bị ung thư gan, trước đây đã từng khám tại bệnh viện chúng tôi. Khi đó chúng tôi đề nghị phẫu thuật nhưng cụ từ chối. Vì sao người nhà lại không biết?”
Còn chưa kịp tiếp nhận tin dữ, Hòa Tuyết đã nghe chuông điện thoại reo lên. Nửa phút sau, chiếc di động gập màu trắng của cô ấy đã rơi xuống đất vỡ làm hai mảnh.
Không phải sự thật! Tất cả đều là lừa gạt, là cơn mộng! Hòa Tuyết, mau chóng tỉnh lại!
Sét đánh giữa trời quang. Đây chính là sét đánh giữa trời quang!
Gạt tất cả mọi người sang một bên, Hòa Tuyết kích động lao ra khỏi bệnh viện, chạy trên phố không rõ phương hướng.
Mạc Bắc vừa từ trên xe xuống đột ngột bị ai đó ôm lấy anh. Anh không nhìn được mặt đối phương, chỉ nghe thấy bên tai vang lên tiếng khóc thảm thương và những câu nói lộn xộn.
“Chúng ta đừng cãi nhau nữa được không? Em thua rồi, thua rồi…”

“Em sẽ nghe lời anh, sẽ chăm sóc anh, sẽ trưởng thành hơn, thế nên anh đừng rời bỏ em…”
Hòa Tuyết lúc này cần lắm một cái ôm ấm áp, và Mạc Bắc chính là vòng tay mà cô muốn, là cảng tránh bão của cô, là tất cả của cô. Những câu nói này một khi đã thốt ra, thì toàn bộ lòng kiêu ngạo của cô đã mất hết.
Bỗng nhiên, một giọng nữ lảnh lót vang lên.
“Merle.”
Nơi này không hề trống trải, nhưng tiếng gọi ấy lại vang vọng, tựa như ảo giác. Mạc Bắc cảm nhận được cơ thể Hòa Tuyết trong lòng mình khựng lại, anh muốn ôm lấy nhưng cô đã đẩy ra.
Cô thật khờ, tự cho mình là thông minh, vậy mà không nhận ra trên người anh có mùi nước hoa lạ.
“Có chuyện gì thế?” Mạc Bắc lo lắng hỏi.
Hòa Tuyết nhìn cô gái vóc dáng đầy đặn quyến rũ kia, sau đó nghiêng đầu, mỉm cười với Mạc Bắc. Giọng nói của cô bỗng trở nên nhẹ nhàng, ngữ điệu chậm rãi.
“Thực ra cũng chẳng có chuyện gì, bà ngoại em qua đời. Bố mẹ em vội vã trở về nhà, nửa đường gặp tai nạn, chết rồi.”
Hòa Tuyết hờ hững nói, từ đầu tới cuối nhìn thẳng vào đôi mắt Mạc Bắc, giống như muốn khắc sâu hình ảnh anh lúc này trong tim. Một lúc sau, cô mới nói tiếp.
“Không sao, em biết ai rồi cũng có ngày này, thế nên em không sao, em rất ổn.”

“Dù sao đi nữa, em cũng là Hòa Tuyết mạnh mẽ kiên cường không gì đấu nổi.”
Mạc Bắc hoảng sợ, bất giác cầm lấy tay Hòa Tuyết nhưng cô chậm chạp lùi về sau.
“Mạc Bắc, em từng nói với anh, giữa chúng ta chỉ có hai kết cục, một là hạnh phúc ở bên nhau, hai là cùng bị hủy diệt. Nhưng bây giờ, chúng ta không được ở bên nhau, em cũng không muốn cùng anh hủy diệt.”

“Trước giờ anh đều chê em xốc nổi, thiếu chín chắn, không dịu dàng đấy thôi? Vậy nên, em buông tay, đây chính là sự dịu dàng lớn nhất em có thể cho anh.”
Hòa Tuyết quay lưng, nghe thấy tiếng cô gái kia hờn dỗi: “Muộn thế này chạy tới làm cái trò quỷ gì không biết…”
Tiếp theo đó là một tiếng động mạnh và tiếng thét chói tai.
Hòa Tuyết không biết đó là tiếng gì, có thể là thứ gì rơi, hoặc là tiếng đóng cửa,…cô đã không còn tâm tư để suy đoán nữa rồi.
Thanh âm có phần lo lắng của Mạc Bắc truyền tới tai cô ngay sau đó.
“Tiếu Tuyết, anh…đưa em về.”
Hòa Tuyết dừng chân, không ngoảnh lại, rất lâu mới vung tay lên, nói với giọng đầy kiên định.
“Đường về nhà, một mình em cũng có thể đi. Bởi vì có anh ở bên, lòng em càng lạnh…”
Mạc Bắc chợt cảm thấy lồng ngực có hàng ngàn con kiến đang bò lổm ngổm, trái tim bị gặm nhấm đau nhức.
Gió lạnh lùng thổi đến.
Những sợi tóc lòa xòa trước mặt cô.
Anh có dự cảm, dự cảm mãnh liệt, mình đã thật sự đánh mất cô…






Phật đã dạy: Xin đừng đánh thức tình yêu của tôi, hãy để cô ấy tự tỉnh dậy.
Ba người đàn ông ngồi trong Bách Liên. Trong mắt những người quen biết họ, cảnh tượng này có lẽ rất kỳ lạ. Rõ ràng bình thường chẳng bao giờ nói cười vô tư, nhưng hiện giờ ba người họ đang ngồi nói chuyện vui vẻ với nhau.
Hàn Duệ và Cố Tây Lương ngồi song song, nâng ly rượu lên với người đàn ông ngồi đối diện.
Hàn Duệ nói: “Giám đốc Tần, về phần Đại Lục, cả em và anh Cố đều không với tới, đành nhờ cậy cả vào anh rồi.”
Tục ngữ nói, ngưu tầm ngưu mã tầm mã. Những người này đều là “hàng cao cấp” hiếm có.
Gương mặt thanh xuân phơi phới trong hồi ức sống động lạ