XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341444

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1444 lượt.

n Ân không thể nào diễn tả được cảm xúc của mình lúc này. Cô quay người lại, Cố Tây Lương đã đứng sau lưng từ lúc nào, nhanh chóng cài thứ gì đó lên ngực áo cô. Nguyễn Ân cúi xuống nhìn, hóa ra là chiếc cài áo hình trái tim ở buổi đấu giá.
“Anh không phải định tặng cho….”
Chưa dứt lời cô đã bị người đàn ông đối diện trêu chọc: “Nói cái gì em cũng tin, anh nói anh có con riêng em có tin không?”.
Nguyễn Ân chợt thấy hạnh phúc trào dâng trong lòng.
Cố Tây Lương kéo cô đi lên vài bước, lấy ở đâu ra một cây kim, đâm thủng một quả bóng bay. Nguyễn Ân không kịp chuẩn bị tinh thần, giật nảy mình. Lúc định thần lại, cô vung tay lên làm bộ đánh anh nhưng hai mắt lại bị che đi bởi một bức ảnh. Nhìn kỹ, Nguyễn Ân nhận ra trong bức ảnh là mình, lúc đó hình như cô mười ba tuổi, ngồi trong căn phòng học nhỏ của cô nhi viện, nghiêng đầu chăm chú làm bài tập. Nhận lấy cây kim Cố Tây Lương đưa cho, Nguyễn Ân tiếp tục đâm thủng từng quả bóng.
Tất cả đều là ảnh chụp, từng bức, từng bức bay xuống.
Giúp mẹ nuôi phơi quần áo trong sân cô nhi viện, kể chuyện cho những em nhỏ tuổi hơn mình, cau mày vì gặp phải một bài tập khó…
Nguyễn Ân bưng miệng, vẻ mặt đầy ngạc nhiên. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp cái nhìn của Cố Tây Lương.
“Sao anh có?”
Cố Tây Lương nhướn mày theo thói quen.
“Cố Thị tài trợ cho cô nhi viện đó, viện trưởng muốn bày tỏ lòng cảm ơn nên cung cấp cho anh những tư liệu riêng tư này, không quá đáng đâu nhỉ?”
Nguyễn Ân không lên tiếng, cô lặng im nhìn sâu vào trong đôi mắt anh, phát hiện ra trong đó thật sự có sự tồn tại của mình. Thanh âm của Cố Tây Lương lại vang lên.
“Quá khứ của em, anh chỉ có thể dùng cách này để tham gia.”
Nguyễn Ân không thể khống chế nổi bản thân nữa, cô ôm chầm lấy anh, thật chặt. Nước mắt trào ra.
“Anh đừng tốt với em như thế, em sợ có một ngày anh đuổi em đi, em sẽ luyến tiếc không nỡ rời.”
Trái tim Cố Tây Lương bị câu nói của Nguyễn Ân làm cho mềm nhũn một cách kỳ lạ. Anh hơi lùi người lại, chậm rãi cúi đầu, từng chút, từng chút hôn lên những giọt nước mắt trên mặt cô, cuối cùng hai đôi môi dán vào nhau. Không ai cử động nữa, dường như họ vừa hoàn thành một lời thề ước, vô cùng thận trọng.
Nguyễn Ân để mặc Cố Tây Lương bế mình lên gác, kiểu bế công chúa đặc trưng không lẫn đi đâu được. Tiếp đó, cô được đặt xuống chiếc giường tròn êm ái, cơ thể đàn ông bao phủ lên người cô. Hơi nặng, nhưng Nguyễn Ân không cảm thấy mệt, chỉ cảm thấy hạnh phúc. Bờ môi nóng rực của anh rơi trên trán cô, trên mi mắt cô, rồi thấp dần xuống, hai đôi môi quyến luyến không rời. Sau đó, những ngón tay của Cố Tây Lương khẽ cong lại, đáp trả nớ là tiếng cúc áo trước ngực Nguyễn Ân rơi xuống. Anh vẫn tiếp tục, xâm thành chiếm đất…
Bắt đầu chỉ là một sự thâm nhập hết sức thong thả, Cố Tây Lương nhẹ nhàng nhấm mút chiếc cổ trắng ngần của Nguyễn Ân, tiết tấu mỗi lúc một gia tăng, mạnh dần, nhanh dần. Mãi đến khi Nguyễn Ân cảm giác da mình tê buốt, cô mới ôm chặt lấy anh, kêu một tiếng “đau”.
Giọng nói khàn khàn vang ra từ cổ hộng của Cố Tây Lương, tựa như từ một nơi xa xôi vọng lại.
“Biết đau là tốt”.
Sau đó, anh ngẩng mặt lên, cọ chóp mũi với cô. Anh nhìn người con gái nằm dưới thân mình, ánh mắt sâu xa.
“Nói, em là của anh.”
Ngữ điệu cực kỳ kiên quyết.
Nguyễn Ân gật đầu, lại gật đầu, gật rất nhiều lần. Nhưng giọng nói của cô lại nghẹn ngào.
“Em là của anh.”
….
“Nhưng còn anh?”
Những lời nói tràn ngập dục vọng chiếm giữ như xương cá mắc trong cổ họng Cố Tây Lương.
Anh thì sao? Anh muốn cho cô một lời hứa hẹn khiến cô yên lòng.
Thế nhưng, rất tiếc, Cố Tây Lương anh không phải một kẻ giỏi nói dối. Sau khi biết Hà Diệc Thư vẫn chưa hết ảnh hưởng tới mình, trước khi đưa ra được lựa chọn cuối cùng, anh làm sao có thể thản nhiên đối diện với ánh mắt Nguyễn Ân mà nói: “Anh cũng vậy!”
Rõ ràng trong phòng không bật đèn, nhưng ánh sáng yếu ớt bên ngoài chiếu vào vẫn làm nổi bật lên hình bóng của hai người trong mắt đối phương. Nguyễn Ân dường như có thể nhìn ra được sự trầm mặc và mâu thuẫn của Cố Tây Lương. Đợi một lúc không nhận được câu trả lời, cô dùng hai bàn tay che đôi mắt mình lại, tự lừa mình dối người mà nói: “Đúng vậy, anh là của em, của một mình em.”
Chuông đồng hồ ngân vang điểm mười hai giờ. Cố Tây Lương cúi xuống hôn lên mu bàn tay đang che mặt của Nguyễn Ân.
“Sinh nhật vui vẻ!”
Thực ra, trái tim mới là kẻ lừa đảo vĩ đại nhất, người khác có thể lừa bạn chốc lát, trái tim lại có thể lừa bạn cả đời.
Thế nhưng, Phật đã dạy: Xin đừng đánh thức tình yêu của tôi, hãy để cô ấy tự tỉnh dậy.






Hòa Tuyết một mình đến Maldives. Cô đứng dưới khung trời Mal, nơi này hình như là thủ đô nhỏ nhất thế giới. Cô đi từng bước, từng bước trên con đường cát trắng, hai bên đường là những tòa nhà được xây dựng đượm phong cách Anh, rất nhiều người đi xe đẹp lướt qua cô.
Hòa Tuyết ở đây một tuần, sau đó đến Barcelona – nơi cô đã mong muốn đặt chân tới từ lâu, rồi cô lại đi Lon