Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341436
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1436 lượt.
nói rồi, trứng có rất nhiều chất dinh dưỡng, anh hay thức đêm như thế càng phải bổ sung thêm đạm từ lòng trắng trứng.”
Cố Tây Lương á khẩu, đợi Nguyễn Ân ngồi xuống, anh mới cầm đũa lên gắp một miếng bỏ vào miệng mà nhấm nháp, chưa được mấy giây thì lên tiếng kháng nghị.
“Không có hành!”
Nguyễn Ân gật đầu, không dám ngẩng lên nhìn Cố Tây Lương, chỉ khẽ lè lưỡi rồi nói: “Em xem trên chương trình sức khỏe, người ta nói hành không tốt cho mắt, nên…”
Nguyễn Ân đang chuẩn bị nghe lời mắng thì tiếng chuông di động vang lên cứu vớt cô. Gần như ngay lập tức, cô chạy ra sofa nghe điện thoại.
“Alo, anh ạ!”
…
“Lúc nào ạ!”
…
“Vâng, em rảnh.”
…
“Được ạ, chào anh.”
Cúp máy, Nguyễn Ân quay ra thấy sắc mặt Cố Tây Lương cực kỳ khó coi, cô không dám cứng đầu nữa: “Hay là để em làm thêm hành cho anh?”.
Cố Tây Lương quẳng đũa xuống bàn, lạnh lùng nói: “Không cần, anh không đói.” Sau đó, anh đứng dậy đi lên gác, vào phòng ngủ thay quần áo. Nguyễn Ân tưởng anh cáu vì chuyện món ăn nên không mấy để tâm, chỉ vụng trộm nói sau lưng: “Không thích thì đổi là được chứ gì, khó tính!”.
Chuẩn bị xong xuôi, Cố Tây Lương xuống nhà, qua phòng bếp còn liếc nhìn Nguyễn ân một cái rồi mới cầm chìa khóa đi ra cửa. Đã mở cửa rồi nhưng không biết nghĩ đến cái gì, anh lại quay vào, đi tới sau lưng Nguyễn Ân, ngữ điệu ngập mùi mệnh lệnh: “Em đi cùng anh”.
Nguyễn Ân ngoảnh mặt lại: “Chẳng phải đã nói rồi sao? Em không biết gì mấy chuyện đó nên không đi mà.”
Cố Tây Lương vẫn khăng khăng, anh nheo mắt, dường như muốn tỏ ra nhẫn nại của mình có hạn.
“Đi – cùng – anh!”
Cố Tây Lương và Nguyễn Ân đến nơi thì hội trường đã kín chỗ, còn lại hai ghế ở riêng lẻ xa nhau. Mọt ghế VIP ở hàng đầu tiên là do ban tổ chức giữ lại cho Cố Tây Lương, ghế còn lại ở gần cửa ra vào, nằm bên phải dãy cuối cùng. Hai vị trí cách nhau ba mươi hai người.
Lúc nhận được điện thoại mời tới tham dự buổi đấu giá, Cố Tây Lương hỏi Nguyễn Ân có muốn đi hay không, cô tỏ ra không mấy hứng thú, lúc này yêu cầu bên tổ chức thêm một ghế nữa thì khá khó thế nên hai người đành tách ra, người ngồi đầu, người ngồi cuối.
Người tổ chức buổi đấu giá sang năm sẽ rút lui khỏi ghế chủ tịch thương hội Giang Ngư, dù đã năm mươi tuổi nhưng phong thái vẫn rất trẻ trung, nhanh nhẹn. Ông ta thử micro, rồi trình bày rành mạch mục đích và nội dung chủ yếu của buổi đấu giá, cuối cùng, thông báo buổi đấu giá chính thức bắt đầu. Sản phẩm đầu tiên là một chiếc đồng hồ đeo cổ hiệu Vacheron Constantin kiểu cũ do thương hội Giang Ngư quyên góp. Đối với những nhân vật nổi tiếng ở đây thì món đồ này cũng không đáng giá là bao, nhưng sau khi kết thúc phiên đấu giá thì nó đã được bán với giá một triệu hai trăm Đài tệ. Cái này người ta gọi là mua lòng người và mua thể diện, chứ chẳng phải là mua đồng hồ.
Cố Tây Lương dường như không quá hứng thú, liên tiếp mấy món đồ được đưa ra anh đều không trả giá. Anh tới đây không phải để làm trò, nếu như không có thứ gì ưng ý thì sẽ không mù quáng mà chạy theo trào lưu.
Thâm hụt tiền của là việc mà Cố Tây Lương cực kỳ không thích.
Nguyễn Ân ngồi gần cửa ra vào, nghe mấy doanh nhân kia trả giá cho sản phẩm, cảm thấy vô cùng tẻ nhạt. Chẳng được bao lâu thì ánh mắt của cô đã bắt đầu dán vào tấm lưng của Cố Tây Lương. Thỉnh thoảng anh nghiêng đầu, để lộ ra nửa khuôn mặt với những đường nét góc cạnh.
Rất hoàn mỹ.
Áo vest màu lá cọ cùng tông với đôi giày da màu nâu. Chiếc cằm góc cạnh khơi gợi cho Nguyễn Ân rất nhiều sự liên tưởng, dường như cô có thể cảm nhận được hơi thở quen thuộc của anh. Diện mạo trầm ổn, chỉ có điều tóc anh hình như hơi dài một chút, nên nhắc nhở anh ấy đi sửa tóc mới được.
Nguyễn Ân ngắm nghía rất lâu, đến nỗi tim đập nhanh hơn, má đỏ ửng lên.
Khi chúng ta yêu một người, lúc nào trong đầu cũng không tự chủ được mà tô điểm thêm người ấy cho càng đẹp. Cho dù đối phương béo ục ịch hay gầy trơ xương, chỉ cần bạn thích, anh ta sẽ trở thành độc nhất vô nhị trong mắt bạn, huống chi Cố Tây Lương lại là một người xuất chúng như vậy. Thế nên, đối với Nguyễn Ân, anh chính là châu báu hiếm có, là đóa sen trắng giữa chốn trần gian mà cô không dám đùa nghịch.
Nguyễn Ân cảm thấy mình hiện giờ rất giống khi còn học phổ thông, bình thường hay có những bạn nữ lén lút nhìn đối tượng thầm thương trộm nhớ của mình từ phía sau. Chợt nghĩ tới cái gì, Nguyễn Ân mở túi xách lấy ra một cuốn sổ tay, giở tới trang trắng, dùng bút máy viết xuống mấy chữ rồi xé ra, gấp vuông vức, đưa cho người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh.
Đối phương ngơ ngác cầm lấy, Nguyễn Ân ra hiệu cho ông ta nhìn xuống, trên đó có dòng chữ: Phiền anh truyền đến cho Cố Tây Lương, cảm ơn! Có lẽ cử chỉ cẩn thận của cô làm cho ông ta cảm động, người đàn ông dường như rơi vào hồi ức tươi đẹp. Ông ta mỉm cười, truyền tờ giấy từ người này sang người khác, lên hàng ghế trên cùng. Mỗi người nhận được tờ giấy đều ngoái đầu lại nhìn Nguyễn Ân với ánh mắt lấp lánh ý cười.
Tựa như vừa vượt qua ngàn vạn núi sông, mảnh giấy cuối cùng đã bình