Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341438
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1438 lượt.
t đến trước mặt Nguyễn Ân. Dưới cái nhìn đầy dị nghị của những người còn lại, anh ta thong thả nói:
“Nguyễn Nguyễn, sinh nhật vui vẻ!”
Nguyễn Ân kinh ngạc. Hôm nay Hòa Tuyết cũng đã chịu nhắn tin cho cô, mặc dù chỉ vẻn vẹn bốn chữ “sinh nhật vui vẻ”, nhưng với cô đó là món quà tuyệt vời nhất mà Hòa Tuyết tặng. Dẫu sao nhờ nó mà cô biết được Hòa Tuyết rất ổn, vẫn bình yên. Cô cứ ngỡ Hòa Tuyết là người duy nhất nhớ sinh nhật mình, không ngờ Cố Nhậm cũng biết.
“Sao anh…”
Cố Nhậm không cho cô cơ hội hỏi, anh quay sang bên gọi phục vụ dọn đồ ăn lên. Nguyễn Ân cũng không tiếp tục truy hỏi nữa, chỉ nhận món quà rồi nói “Cảm ơn”, nhưng sống mũi bắt đầu cay cay.
Người em cần nhất, vì sao lại không biết? Anh thật sự chẳng thể quan tâm tới em một chút được sao?
Bốn người lại lâm vào tình trạng trầm mặc. Nguyễn Ân cúi gằm mặt giải quyết đĩa thức ăn, đột nhiên, một bàn tay chìa tới trước mặt, cô ngạc nhiên ngẩng đầu. Cố Nhậm đang nhìn cô bằng đôi mắt đen nhánh, tay anh ta dừng lại trên mặt cô. Một cử chỉ nhẹ nhàng, vệt sốt cà chua bên khóe môi Nguyễn Ân biến mất.
Giọng đầy chiều chuộng vang lên.
“Mơ mơ màng màng!”
Ánh mắt Cố Nhậm hiện rõ vẻ dịu dàng. Thượng Đế làm chứng, Nguyễn Ân rất muốn giả vờ bình thản như không có gì. Cô rất muốn! Nhưng kỹ thuật diễn xuất của cô rất tệ.
Cố Tây Lương bất giác nhíu mày, đáy mắt cất giấu tâm tình khó diễn tả. Nguyễn Ân rốt cuộc không thể ngồi yên.
“Em đi vào phòng rửa tay.”
Nửa phút sau, Cố Tây Lương cũng đứng dậy. Bàn ăn còn lại hai người đang ôm tâm tư riêng.
Hà Diệc Thư ngắm nhìn bầu trời đang dần tối, giọng điệu vẫn bình tĩnh: “Anh Cố Nhậm, em sắp không nhận ra anh nữa rồi!”.
Cố Nhậm bỏ miếng thịt bò vào miệng, không trả lời.
Hà Diệc Thư lại nói tiếp: “Có điều này em biết không nên nói, nhưng có phải anh quan tâm hơi nhiều tới Nguyễn Ân?”
Cố Nhậm không hờ hững nữa, bưng ly rượu đỏ lên nhấp một ngụm, lại nhấp thêm ngụm nữa, sau đó mới trả lời Hà Diệc Thư: “Anh biết em muốn hỏi gì”.
Hà Diệc Thư cảm nhận được mí mắt mình khẽ nháy một cái.
“Thế câu trả lời của anh là…?”
“Em đoán xem.”
Cố Tây Lương từ toilet đi ra, kịp nghe được câu hỏi của Hà Diệc Thư, cũng phỏng đoán được ý đồ của Cố nhậm. Anh ngồi vào chỗ mình, vẻ mặt vẫn bình thản. Có lẽ hùng hổ chiến đấu chỉ khiến mình bị hao tổn binh lực, Cố Tây Lương rất thành thục vấn đề này.
Thực ra trong cuộc chiến này, Cố Nhậm cảm thấy mình mới là người nắm chắc phần thắng. Bởi vì anh biết là Hà Diệc Thư là mối vướng bận lớn nhất của Cố Tây Lương. Có lẽ Cố Tây Lương cũng không dễ dàng từ bỏ được Nguyễn Ân, nhưng khi ngày đưa ra lựa chọn đến, kịch hay mới hạ màn. Chẳng qua hiện giờ còn chưa đến thời khắc hoảng loạn nên Cố Tây Lương mới bình thản được như thế.
Tình yêu là thứ thuốc độc vừa ngọt ngào vừa đáng sợ, nó giống hệt như thuốc phiện, lúc uống có thể mỉm cười mà ngậm thạch tín nhưng đừng quân nó biết làm tê dại thần trí và ánh mắt của người ta, cho dù đối phương là người thân thiết với bạn đến mức nào, thậm chí là chung dòng máu. Một khi anh ta đã yêu đến điên cuồng, nếu có thể, cho dù phải lật tung cả bầu trời, anh ta cũng không ngại.
Bởi vậy, Cố Tây Lương, không phải không có nguy hiểm, mà là thời cơ còn chưa tới.
Xe lăn bánh trên con đường đông đúc, mãi đến khi những âm thanh huyên náo dần rơi rớt lại phía sau, không thấy bóng người qua lại, Nguyễn Ân mới phát hiện đây không phải đường về nhà.
“Mình đi đâu nữa thế?”
Cố Tây Lương không kịp đáp, chỉ liếc nhìn dây an toàn của cô rồi nhấn hộp số tăng tốc, xe không chạy điên cuồng mà bình ổn. Trời bắt đầu sang thu, gió đêm táp vào mặt, Nguyễn Ân giơ tay lên muốn gạt tóc, nhưng càng gạt tóc lại càng xõa xuống trước mặt càng nhiều. Cố Tây Lương ấn chốt đóng cửa sổ.
Xe chạy qua một con đường yên tĩnh, dừng trước một tòa nhà biệt thự hiện đại. Cố Tây Lương nghiêng người cởi dây an toàn giúp Nguyễn Ân, mở miệng nói câu đầu tiên từ lúc hai người ra khỏi nhà hàng.
“Đi vào.”
Nguyễn Ân rúm ró bước theo sau Cố Tây Lương, nơi này dẫu sao cô cũng không mấy quen thuộc.
Cửa lớn là kiểu cửa được điều khiển từ xa, sau một tiếng “tít”, nó tự động chậm rãi cuộn lên. Cố Tây Lương đột nhiên bất động, Nguyễn Ân nghi hoặc ngẩng đầu liếc anh một cái, phát hiện ra anh cũng đang nhìn mình.
“Em đi vào đi.”
Nguyễn Ân rụt rè kéo cánh cửa ra, gian nhà tối mịt đột ngột được bật đèn sáng trưng. Đập vào mắt cô là hai mươi ba quả bóng bay màu hồng phấn đang bay lơ lửng giữa không trung, quả nọ kề sát quả kia, giống như đang xếp hàng luyện tập. Một bài hát bằng tông giọng nam nhẹ nhàng vang lên:
Happy Happy Birthday
Happy Birthday just for you
Just a day
Just another year
But in our eyes you are the best
We’re gonna love you
Gonna love you above the rest
May good times always smile on you
May happiness always come your way
We’re here to love you
We’re here to celebrate your day
We wish the best of what the best can be
All the best
We wish for you that all your dreams come true.
Nguyễ