Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn
Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341437
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1437 lượt.
yên nằm trong lòng bàn tay Cố Tây Lương.
Cố Tây Lương ngây người, hình như chưa bao giờ anh được nhìn thấy chữ viết của Nguyễn Ân nên ban đầu nhìn có phần lạ lẫm. Anh cẩn thận mở mảnh giấy ra, chỉ có ba chữ ngắn gọn: Ngoảnh lại đi. Cố Tây Lương khó hiểu quay đầu lại, lập tức thấy Nguyễn Ân đang nhìn mình, mở cuốn sổ tay ra giơ lên cho anh xem.
Trên trang giấy trắng tinh là một hình trái tim rất to.
Nhất thời, dường như toàn bộ ánh sáng đều chiếu lên người Nguyễn Ân. Hai gò má cô gái đỏ bừng, cô chỉ chỉ vào hình trái tim, thẹn thùng lè lưỡi. Sau đó, cô dùng khẩu hình mà nói với Cố Tây Lương, từng chữ, từng chữ.
Em
Yêu
Anh
Ánh mắt hai người chạm nhau, đan xen giao hòa.
Những người vừa chuyển mảnh giấy cho Cố Tây Lương, thấy anh quay đầu, cũng nhìn theo, mọi ánh mắt đều tập trung trên người cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn ngồi phía cuối, đúng lúc bắt gặp cảnh tượng cô thổ lộ.
Một giây tiếp theo, tiếng vỗ tay rền vang như pháo nổ, rất lâu vẫn chưa dừng. Một vài người vợ đi cùng chồng mình tới tham dự đã cảm động đến đỏ hoe mắt. Nguyễn Ân vô cùng xấu hổ, không ngờ nhiều người quay lại nhìn như thế. Cô vội vàng gấp cuốn sổ vào, cúi mặt xuống, tự dối mình rằng chưa hề xảy ra chuyện gì.
Ước gì thời gian quay lại! Mình nhất thời kích động thổ lộ tình cảm với Cố Tây Lương như thế chắc là đã gây phiền phức lớn lắm?
Nếu phải dùng một câu hát để hình dung cảm nhận của Cố Tây Lương lúc này, có lẽ là: Ai đã xông vào lãnh thổ của tôi, ai đã khiến tôi trở tay không kịp[*'>.
[*'>: Lời bài hát Vị khách thần bí của ca sĩ Lâm Hựu Gia.
Anh cứ tưởng rằng vở kịch tình cảm này luôn nằm trong phạm vi khống chế của bản thân, có thể nắm giữ và vứt bỏ theo ý muốn. Thế nhưng, Nguyễn Ân lại “ranh mãnh” viết thêm một nét vào vở kịch ấy, chính giữa hồng tâm. Kỳ lạ nữa là, vẻ mặt Cố Tây Lương bất giác trở nên vô cùng dịu dàng.
Sau sự cố bất ngờ nho nhỏ kia, cuộc đấu giá lại tiếp tục. Món đồ tiếp theo trung hợp là một chiếc cài ngực áo hình trái tim được khảm mosaic[*'>. Cố Tây Lương lần đầu tiên trả giá, ngạc nhiên là không ai tranh với anh. Không phải giá quá cao mà là trong lòng mọi người dường như đã hiểu rõ nguyên nhân vì sao anh đột ngột lên tiếng trả giá.
[*'> Mosaic hay khảm ghép đá: Nghệ thuật tạo hình bằng cách ghép các mảnh đá, thủy tinh thành một bức tranh.
Là mua tặng người nào đó?
Tuổi trẻ vô tư thích, vô tư yêu, thật tốt.
“Vừa nãy hình như nghe thấy ai đó nói, cô ấy yêu anh?”
Mặc dù đã kết thúc buổi đấu giá được mười phút rồi, xung quanh ồn ào, nhưng Cố Tây Lương cố gắng đè thấp giọng lại càng khiến Nguyễn Ân nghe rõ mồn một. Giống như bị thôi miên, cô chỉ còn cảm thấy tai mình tê dại, sau đó trả lời theo phản xạ.
“Đấy là tình tiết trong cuốn tiểu thuyết em đọc tối qua. Anh thấy thế nào? Rất đặc biệt phải không?”
Cố Tây Lương không phát hiện ra ánh mắt Nguyễn Ân đầy do dự nhìn quanh, không dám nhìn thẳng vào anh. Những lúc nói dối cô đều có bộ dạng nom nớp như thế. Chỉ là nghe cô trả lời xong, Cố Tây Lương co giật khóe môi. Tiểu thuyết? Ai đến đâm cho anh hai nhát dao được không, nhanh lên! Nhưng, rốt cuộc anh cũng giả vờ như không có chuyện gì, thản nhiên nói: “Ồ, thế à?”
Hai người đang nói chuyện thì có người mang chiếc cài áo đến, trực tiếp đưa tới trước mặt Nguyễn Ân, còn nhiều lời nói thêm một câu: “Cố phu nhân, chị thật hạnh phúc!”
Nguyễn Ân hiểu ý đối phương, hai má lại ửng hồng, đang định nhận thì Cố Tây Lương đã nhanh tay cầm lấy chiếc hộp bọc gấm trước. Anh lịch sự đáp lại người kia một câu “cảm ơn” rồi bình thản quay sang nhìn cô.
“Mai là sinh nhật Diệc Thư, anh thấy cái này rất hợp với cô ấy. Em nghĩ sao?”
Sắc mặt Nguyễn Ân lập tức trắng bệch.
Cố Tây Lương, nếu em thừa nhận anh đã khiến em mê đắm, liệu có gây áp lực cho anh không? Có khiến anh sợ chạy mất không?
Anh lúc nào cũng ung dung, tự đắc như thế, luôn tỏ ra mình đã nắm chắc mọi thứ trong tay. Chỉ vài chữ anh thuận miệng thốt ra nhưng lại khiến em khổ sở đến nhường nào.
Anh nhớ rõ mai là sinh nhật của Hà Diệc Thư, thế anh có biết hôm nay, là sinh nhật em hay không?
“Còn sao nữa, rất hợp mà!”
Hai người không nói gì thêm, một trước một sau ra khỏi tòa cao ốc. Đúng lúc này Cố Nhậm lại gọi điện tới, Nguyễn Ân nói vài câu rồi cúp máy, sau đó quay sang hỏi Cố Tây Lương hôm nay còn việc gì nữa không.
“Anh Cố Nhậm nói nếu tối nay rảnh thì đi ăn cơm cùng anh ấy.”
Cố Tây Lương thuận tay ném chiếc hộp vào ghế sau rồi chậm chạp hỏi: “Ở đâu?”
“Quận Đinh.”
Khi hai người tới nhà hàng cơm Tây, Cố Nhậm và Hà Diệc Thư cũng vừa mới đến.
Bàn ăn ở vị trí rất đẹp, ngay bên cạnh cửa sổ sát nền, nhìn ra ngoài có thể thu được toàn bộ quang cảnh đường phố và bầu trời trong tầm mắt, không gian được trang trí khiến người ta cảm thấy thư thái.
Nguyễn Ân ngồi bên cạnh Cố Tây Lương, Hà Diệc Thư ngồi bên cạnh Cố Nhậm. Bốn người đối diện nhau như vậy, đột nhiên mất đi ngôn ngữ. Cuối cùng, Cố Nhậm là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, anh ta đặt một chiếc hộp hình vuông chỉ dài chừng năm xentime