The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341606

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1606 lượt.

c đau lòng, chị đã lựa chọn ra đi trong buồn bã, khiến cả hai người đều khổ sở. Chị không tin tưởng anh ấy, nên mới muốn dùng cái chết để giải quyết vấn đề. Chị dựa vào đâu mà nói yêu anh ấy? Sự thật là chị yêu anh ấy, hay là đang ích kỷ muốn trói chặt anh ấy?”
Bị Nguyễn Ân nói trắng ra nỗi lòng, Hà Diệc Thư kịch liệt lắc đầu.
“Không, không, tôi yêu anh ấy!”
Vì quá kích động mà nhịp thở của Hà Diệc Thư bắt đầu bất ổn. Nguyễn Ân vội vàng chạy lại đỡ cô ta, nhưng tay vừa mới đưa ra đã bị người khác gạt đi, cô ngã sụp xuống sàn nhà, thủy tinh cắm vào tay. Nhưng nhìn vẻ mặt lo lắng của Cố Tây Lương dành cho Hà Diệc Thư, cô lại chẳng có chút cảm giác đau đớn nào do những vết thương ngoài da kia mang lại.
Có một sự dịu dàng chỉ dành cho một người duy nhất. Và có một sự đau đớn cũng chỉ dành cho một người duy nhất.
Nhìn theo Cố Tây Lương bế Hà Diệc Thư ra khỏi nhà, nghe thấy tiếng cửa đóng sầm, lòng Nguyễn Ân chợt run lên, cô rất muốn nhắm mắt lại. Coi như lời Cố Nhậm nói rất đúng, cô chỉ đang tự lừa dối bản thân. Nhưng sao không thể tự lừa dối đây? Vì cô hèn mọn, ngay từ đầu đã hèn mọn, trao trọn vẹn tình yêu cho đối phương, còn tất cả những gì anh dành cho cô chỉ là sự thiệt thòi.
Chuông cửa lại reo, người đến là Hòa Tuyết. Nguyễn Ân chỉ hé ra khuôn mặt, không dám để Hòa Tuyết nhìn thấy bàn tay chảy máu của mình.
“Sao thế? Trông mặt mũi cậu tái nhợt, ốm à?”
“Không, đang xem một bộ phim cảm động quá!”
Hòa Tuyết bật cười chê bai: “Rõ ràng đã lấy chồng rồi mà sao vẫn như trẻ con thế không biết!”.
Nguyễn Ân im lặng không nói, Hòa Tuyết vẫn cảm nhận được có cái gì đó không bình thường, cô làm bộ muốn vào nhà: “Phim gì đấy? Gần như tớ cũng đang nhàn rỗi quá”.
Nguyễn Ân nhất quyết không cho Hòa Tuyết vào: “Vừa hết rồi!”
Hòa Tuyết càng thấy kỳ lạ: “Hết rồi thì không được xem lại à? Tớ chạy ngược chạy xuôi mua vé hộ cậu mà không được ngụm nước nào hả?”
Nguyễn Ân luống cuống, vô tình trông thấy bên đường có chiếc xe thể thao, đoán chừng là Hàn Duệ, cô vội kiếm cớ: “Đâu có, tớ sợ ai đó chờ cậu lâu quá thôi!”.
Hòa Tuyết lắp ba lắp bắp, lơ đễnh ngoảnh mặt lại, rồi chậm chạp gật đầu.
“Vậy tới đi trước nhé, vé đây, phim mới toanh, nghe nói là siêu cảm động. Đêm nay đừng có khóc hết nước mắt đấy!”
Khóc hết nước mắt, có lẽ sắp rồi.
Nhận thấy nếu tiếp tục nói chuyện thì sẽ không thể khống chế được bản thân nữa, Nguyễn Ân gượng gạo giơ cánh tay không bị thương lên cầm lấy vé phim.
“Cảm ơn nhé!”
Sau đó, cô nhanh chóng đóng cửa lại.
Hòa Tuyết giật nảy mình, sững sờ hồi lâu mới chậm chạp đi ra cổng. Hàn Duệ mở cửa xe giúp cô, thấy cô ngơ ngác liền bất giác hỏi: “Sao thế? Cô ấy không thích à?”
“Nói là không thích thì em còn yên tâm. Đằng này không biết đã xảy ra chuyện gì, cứ là lạ làm sao ấy!”
Hàn Duệ không nói nữa, anh không hứng thú nghe mấy chuyện tâm sự của phụ nữ. Thật lòng mà nói, suy đoán tâm trạng của các nàng lắm khi còn hại não hơn cả bàn chuyện làm ăn. Hòa Tuyết ngồi ở ghế phụ lái, vẫn chìm đắm trong rất nhiều băn khoăn, đến khi không thể nghĩ ra được điều gì mới lắc đầu không tiếp tục nghĩ nữa. Lấy lại tinh thần, cô quay sang hỏi Hàn Duệ còn đang bất động: “Ơ sao chưa đi?”.
Hàn Duệ thở dài, nghiêng người sang thắt dây an toàn giúp Hòa Tuyết, sau đó mới khởi động xe. Lúc nào cũng vậy, dù đã nhắc nhở rất nhiều lần nhưng cô luôn quên thắt dây an toàn.
Hòa Tuyết định thần lại, đắc ý nhìn đối phương đang chăm chú lái xe: “Anh sợ em chết đến thế cơ à?”.
Hàn Duệ phớt lờ, Hòa Tuyết lại càng nổi hứng, thừa thắng xông lên: “Em thật sự không hiểu, rốt cuộc thì em có cái gì khiến công tử Hàn Duệ thích đến thế?”.
Hòa Tuyết vừa dứt lời thì đèn giao thông chuyển sang màu đỏ, Hàn Duệ dừng xe lại, quay sang nhìn cô từ trên xuống dưới, sau đó bật cười: “Anh cũng không hiểu, em lấy đâu ra tự tin mà cho rằng anh thích em nhiều lắm?”.
Hòa Tuyết phẫn nộ, vô thức cúi đầu nhìn toàn thân một lượt rồi nói: “Hàn Duệ! Bản cô nương cũng được xem là có hình có khối, anh thế là có ý gì hả?”.
Hàn Duệ vốn đã quay đầu lại, tay cầm vào vô lăng chờ đèn xanh, nhưng nghe Hòa Tuyết nói vậy suýt nữa bật cười sặc sụa. Anh điều chỉnh lại giọng của mình, mở miệng nói một câu nửa vô tình nửa cố ý: “Anh còn chưa nhìn thấy thì sao mà biết được? Hay là nhân dịp hôm nay thử luôn đi?”.
Hòa Tuyết gắng nhịn kích động muốn đá người đàn ông này một cú, hậm hực mắng: “Háo sắc!”, thế nhưng lại thấy đối phương lườm mình một cái: “Anh háo sắc cũng còn phải chọn đối tượng!”.
Hòa Tuyết nghe xong thực sự muốn nổi đóa lên, nhưng sắc mặt Hàn Duệ đã nghiêm túc trở lại, chậm rãi lái xe.
Bỏ đi vậy, an toàn tính mạng hơn! Hòa Tuyết nghĩ thầm.
Kết quả, xe chạy được một vòng rồi lại quay về vị trí cột đèn giao thông ban đầu. Hòa Tuyết ngơ ngác, đang định hỏi thì Hàn Duệ đã cướp lời trước.
“Lát nữa anh đưa em về nhà thu dọn hành lý, chuyển tới nhà anh.”
Hòa Tuyết gần như hét lên: “Chuyển tới nhà anh làm gì? Em không đi!”.
“Em biết thừa là anh xưa nay không thích hỏi ý kiến người khác cơ