Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341464

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1464 lượt.

i, khỏe rồi, mọi người làm quá lên. Là thế này, trước đây, ừm, tớ và Tây Lương có chút xíu hiểu lầm, hôm nay anh ấy đi công tác về, tớ muốn mời anh ấy đi xem phim để tạ lỗi…”
Hòa Tuyết nghe xong trợn trừng mắt, hiểu lầm? Hiểu lầm nên không thể đợi anh ta chủ động? Tình cảm của Nguyễn Ân dành cho Cố Tây Lương càng ngày càng sâu nặng, Hòa Tuyết rất sợ có một ngày cô ấy sẽ thương tích đầy mình.
“Nguyễn Nguyễn, trên đời này cái gì cũng có thể thay đổi, suy nhất có một thứ không được thay đổi, chính là đối xử tốt với bản thân mình.”
Nguyễn Ân biết Hòa Tuyết thật sự lo lắng cho mình, liền vội đáp ứng: “Tớ biết rồi, chẳng phải vẫn còn cậu đấy ư?”
Sau đó Hòa Tuyết dặn cô ở nhà nghỉ ngơi, không được ra khỏi nhà, đợi Hòa Tuyết đi mua vé xem phim rồi sẽ mang đến tận cửa.
Lồng ngực Nguyễn Ân tựa như được rót vào một ly nước ấm.
Lúc này Hòa Tuyết đang ngồi trên xe của Hàn Duệ, thấy anh ngoặt tay lái, cô nhíu mày: “Anh bảo đi ăn cơm mà, sao lại quay lại?”.
Hàn Duệ vẫn giữa vẻ mặt thờ ơ: “Chẳng phải vừa nãy em nói muốn đi đặt vé xem phim à?”.
Khóe miệng Hòa Tuyết bất giác cong lên.
Chuông cửa reo, Nguyễn Ân vội vàng xuống mở cửa, thầm nghĩ là Hòa Tuyết mang vé xem phim tới, nhưng ngoài ý muốn, là Hà Diệc Thư. Hai người nhìn nhau hồi lâu không ai lên tiếng, cuối cùng Hà Diệc Thư mở lời trước.
“Tôi có thể vào ngồi được không?”
Bàn tay đang bám cánh cửa của Nguyễn Ân buông ra.
“Mời vào.”
Nguyễn Ân vừa bội phục lại vừa đồng cảm với Hà Diệc Thư, sức khỏe đã không tốt, lại gặp phải cảnh ngộ như thế. Cú sốc này không phải ai cũng đủ kiên cường để vượt qua.
Hà Diệc Thư vào trong nhà, đi một vòng quanh phòng khách rồi mỉm cười với Nguyễn Ân: “Vẫn không có gì thay đổi”.
Câu nói khiến cho Nguyễn Ân lập tức nhớ tới những ngày Hà Diệc Thư còn ở đây, suýt nữa cô bị thua tơi bời, may mà vẫn giữ được bình tĩnh. Cô gật đầu, sau đó đi lấy nước cho Hà Diệc Thư, lúc quay lại phòng khách vẫn thấy cô ta đứng nguyên chỗ cũ.
“Chị đừng đứng như vậy nữa, sẽ mệt đấy.”
Hà Diệc Thư lại cười, cảm giác tội lỗi với Nguyễn Ân đột ngột tăng thêm.
“Tôi nào có yếu đuối đến thế, Tây Lương mấy hôm nay giúp tôi thu xếp chuyện phẫu thuật, cứ như rất sợ xảy ra sai sót gì không bằng.”
Vẻ mặt Nguyễn Ân cứng đờ. Cốc thủy tinh tuột khỏi tay, tiếng vang kịch liệt lôi ý thức cô trở về hiện tại, cô vội vàng ngồi xuống thu nhặt mảnh vỡ.
Hà Diệc Thư đi tới giúp cô.
“Không sao chứ?”
Nguyễn Ân dừng tay, nhưng đầu vẫn cúi gằm, rất lâu mới thốt ra từng chữ: “Tôi không sao”.
Trái tim đột ngột như bị ai đó bóp chặt, nhét vào trong nước lạnh, để mặc cô sống chết tự lo.
Hà Diệc Thư bất ngờ ôm lấy cánh tay đang thu nhặt những mảnh thủy tinh của Nguyễn Ân, ấp úng nói: “Nguyễn Ân, xin lỗi, tôi biết như thế này là bất công với cô nhưng cô có thể coi như thương hại tôi được không? Tôi không biết mình còn may mắn sống sót được hay không, vì thế, cô có thể trả lại Tây Lương cho tôi được không?”
Cô có thể - trả lại cho tôi?
Cảm nhận được một sự lạnh lẽo trên làn da, Nguyễn Ân nắm chặt những mảnh vụn trong tay, máu bắt đầu rỉ ra.
Hà Diệc Thư bất động nhìn đối phương, tựa như đang chờ tuyên án.
Rất lâu sau, Nguyễn Ân mới gặt tay Hà Diệc Thư ra, đón nhận ánh mắt của người đối diện.
“Xin lỗi! Chị Hà, tôi không phải vĩ nhân, càng không muốn trở thành vĩ nhân, tôi thừa nhận bản thân chẳng hiền lành lương thiện như những cô nữ chính thần thánh trong tiểu thuyết. Thế nên, tác thành cho chị, hay cho hai người, đều không phải nhiệm vụ của tôi.”
Sắc mặt vốn trắng bệch của Hà Diệc Thư càng thêm nhợt nhạt, một cơn kích động trỗi dậy, cô ta đẩy Nguyễn Ân ra, cầm một mảnh thủy tinh trên đất đặt lên cổ tay mình.
“Không có ai yêu anh ấy hơn tôi! Tôi còn có thể chết vì anh ấy! Cô dám không?”
Nguyễn Ân kinh hãi, nhưng không dám rút dây động rừng, đành từng bước dụ Hà Diệc Thư buông mảnh thủy tinh xuống.
“Cái này gọi là yêu ư? Nếu…nếu như anh ấy vẫn yêu chị…” Nguyễn Ân ngừng lại một lúc, đôi mắt mơ hồ lóe lên tia sáng, tập trung rất nhiều dũng khí mới có thể nói tiếp: “Nếu anh ấy vẫn yêu chị, hành động này của chị nào có khác gì năm xưa không một tiếng bỏ anh ấy mà đi? Đúng, tôi không dám nghĩ tới chuyện yêu một người mà phải chết vì anh ấy, nhưng vậy thì chứng tỏ được điều gì chứ? Nếu chị thật sự dám chết vì anh ấy thì càng nên dũng cảm sống tiếp vì anh ấy mới đúng! Thứ anh ấy cần là chị, chứ không phải một thi thể lạnh băng!”
Hà Diệc Thư sững người, không ngờ nhìn qua Nguyễn Ân có vẻ dễ nghe lời nhưng lại cứng rắn đến thế. Cô cũng có những thứ mà bản thân yêu, cần và muốn nắm giữ. Về điểm này, cả Cố Tây Lương và Cố Nhậm đều đã được lĩnh giáo, thậm chí còn hoàn toàn bị khuất phục. Tại khoảnh khắc đó, bản thân có cảm giác bị xuyên thấu, chuyện gì cũng không hiểu, càng không thể khiến cô bị tổn thương.
“Có lẽ về nhiều điểm tôi không thể sánh với chị, nhưng nhất định có một thứ chị thua tôi. Chị biết là gì không? Là lòng tin đối với Cố Tây Lương. Chị không tin tưởng anh ấy, nên sau khi xảy ra những sự việ