Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341471
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1471 lượt.
sự nghiệp, tất cả các khoản nợ đều sẽ có ngày phải trả. Nhưng lúc này, anh phát hiện ra, mình thật sự không thể trả hết cho Nguyễn Ân, không đáp lại được sự tín nhiệm của cô, không đáp lại được tình cảm sâu đậm của cô. Anh cũng rất sợ mình sẽ giống như ông ngoại, trong lúc nỗ lực trả nợ thì đối phương đã không còn cơ hội để cảm nhận được nữa. Huống chi, anh lấy cái gì để trả cô đây?
Trừ khi, tất cả hóa tro bụi.
Nguyễn Ân có cảm giác vòng tay Cố Tây Lương càng lúc càng chặt, cô cũng dang tay ra ôm lấy anh, đụng phải vết thương cũng mặc kệ. Lúc này, cô chỉ có thể cảm nhận được sự luyến tiếc của anh, sự hối hận của anh. Bao nhiêu đau đớn, bao nhiêu buồn khổ trước kia đều dần dần tan biến, mất hút.
“Tiết Tuyết cho em hai vé xem phim, mai chúng mình đi xem nhé?”
“Được.”
Mày thấy chưa, Cố Tây Lương? Cô ấy thật dễ dỗ dành. Mày đã đâm vào trái tim cô ấy rất nhiều nhát dao, nhưng chỉ cần một cái ôm nhẹ nhàng của màu, cô ấy đã vui vẻ trở lại. Cô ấy dũng cảm, bao dung, chờ đợi. Chỉ có điều, sự lạc quan đó có thật sẽ tồn tại vĩnh viễn hay không?
Sáng sớm hôm sau, Cố Tây Lương tỉnh trước. Cánh tay phải bị Nguyễn Ân nằm đè lên cả đêm, tê nhức, nhưng anh không muốn động đậy. Đã rất lâu rồi hai người không có lấy một giấc ngủ ngon, thế nên anh với tay trái lấy di động trên tủ đầu giường, báo cho Lục Thành hôm nay anh không đi làm, có việc gì thì gọi điện. Lục Thành cảm thấy rất kỳ lạ, Cố Tây Lương rất ít khi vắng họp, ngoại trừ lần trước Hà Diệc Thư đột nhiên té xỉu. Hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện trọng đại cỡ nào?
Nào có chuyện gì trọng đại, chẳng qua anh muốn tiếp tục hưởng thụ sự mềm mại và hương thơm đang nằm trong lòng mình lúc này mà thôi. Đúng là anh còn chưa phát hiện ra bản thân đang dần lún sâu vào sự mê hoặc ấy, có lẽ đến khi phát hiện ra thì quay đầu lại đã không kịp nữa rồi.
Gần hai giờ chiều, Nguyễn Ân mới uể oải tỉnh dậy, vẫn chưa hết kỳ nghỉ ốm nên cô không cần gọi điện xin phép cấp trên, hơn nữa đã lâu không được hưởng sự dịu dàng của Cố Tây Lương nên mới ngủ say đến quên trời đất như vậy.
Mở mắt ra, thấy anh vẫn nằm bên cạnh.
“Ơ…Giám đốc Cố hôm nay lại trốn việc cơ đấy!”
Đã rất lâu rồi mới nghe được giọng trêu chọc này của cô, Cố Tây Lương thấy tâm trạng tốt hơn hẳn, thanh âm cũng cất cao: “Sao anh lại không nỡ rời em ra như thế nhỉ?”.
Nguyễn Ân đỏ ửng mặt, không nghĩ quá nhiều liền nhéo hai má Cố Tây Lương, miệng hùng hồn: “Cũng phải, sao em lại có sức hấp dẫn lớn đến vậy nhỉ?”.
Cố Tây Lương muốn cười nhưng lại bị hai bàn tay cô đè trên mặt.
“Không được nói! Không được cười!”
Cố Tây Lương lập tức tiếp thu mệnh lệnh, liên tục gật đầu. Vì bị giữ hai bên miệng nên anh chỉ có thể gian nan nói: “Được được, anh không nói, không cười.”
Nguyễn Ân nửa tin nửa ngờ, từ từ buông tay ra, nhưng lại bị người nọ đột nhiên trở mình đè xuống dưới thân. Cố Tây Lương nhìn chằm chằm đôi mắt hoảng hốt của cô, khóe miệng nhếch lên.
“Anh không nói, nhưng hành động thì chắc là có thể chứ?”
Sau đó, Nguyễn Ân còn chưa kịp hiểu ra hàm ý của câu nói kia thì đã bị nụ hôn mềm mại của anh bao phủ.
Ai đó từng nói, chúng ta là những viên kẹo, ngọt ngào đến bi thương. Nếu còn có thể bi thương thì đã là tốt lắm rồi. Đáng sợ nhất chính là đau đến tê tái cõi lòng, về sau lại phát hiện ra, người bầu bạn bên cạnh ta đã không còn là người năm xưa nữa.
Có phải dây thần kinh căng thẳng quá lâu nên khi có cơ hội sẽ lập tức thả lỏng đến cực hạn không?
Chẳng hạn như Nguyễn Ân và Cố Tây Lương lúc này.
Hai người ngủ say sưa đến tận sáu giờ mới dậy, bỏ qua bữa trưa, nếu không phải bảy giờ tối còn phải đi xem phim thì có lẽ họ sẽ tiếp tục nằm trên giường luôn.
Nguyễn Ân mộng mị tỉnh dậy, nhìn đồng hồ đặt ở đầu giường, cô đột nhiên nhớ ra chuyện quan trọng, ngồi bật dật mà hét lên khe khẽ. Cố Tây Lương bị hành động bất ngờ của cô đánh thức, cũng vội vàng ngồi dậy nhìn ngó sang hai bên, không thấy có gì khác thường, anh mới quay lại nhìn cô, nghi hoặc hỏi: “Em sao thế? Ngủ mơ à?”
Nguyễn Ân đột ngột nhảy xuống giường, vừa chạy vào phòng tắm vừa giục Cố Tây Lương: “Một tiếng rưỡi nữa là phim chiếu rồi!”.
Sau đó, cô tắm rửa qua loa, vừa ra khỏi phòng tắm thì đụng phải Cố Tây Lương đang định đi vào. Cô xoa xoa cái trán, còn anh ôm ngực, hai người nhìn nhau cười.
Cố Tây Lương cảm nhận được trái tim đang đập thình thịch. Anh hoàn toàn không phát hiện ra lúc này mình như một chàng thanh niên hai mươi, chỉ vì một nụ cười và cử chỉ nhỏ mà trái tim lại đập nhanh như vừa leo cầu thang.
Dừng xe trong hầm gửi xe, Cố Tây Lương liền ấn thang máy lên tầng ba, Nguyễn Ân đã xuống xe trước, một mình vào phòng chiếu. Cố Tây Lương vừa ra khỏi thang máy liền trông thấy cô đang ngó nghiêng bốn phía. Anh dường như rất ít khi đến rạp chiếu phim, khi còn hẹn hò với Hà Diệc Thư thì cả hai đều bận bịu chuyện học hành, trường lớp nên không có dịp nào đi xem, thế nên anh không biết lúc này phải làm gì, hay không cần làm gì cả.
Thế nhưng, khi nhìn những đôi nam nữ cười cười nói nói sóng vai cùng nhau