Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341585

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1585 lượt.

nằm dọc giữa hai hàng lông mày sẽ tạo thành hình chữ “xuyên”.
Trước khi ra khỏi nhà, Nguyễn Ân giơ tay lên, dò hỏi ý kiến Cố Nhậm.
Trông em có ổn không? Có tiều tụy lắm không? Có cần buộc tóc lên không?
Cố Nhậm tóm lấy đôi tay cô, không nhịn được mà cười: “Ừ, rất tiều tụy! Thế thôi không đi ra sân bay đón người nữa nhé?”.
Nguyễn Ân trợn tròn mắt, liên tục khoa chân múa tay.
Sao làm thế được chứ!
Cố Nhậm không nói nữa, chỉ nháy mắt với cô một cái, Nguyễn Ân cũng chớp mắt nhìn anh, rồi đột nhiên bật cười.
Mới gần chín giờ, hai người đã tới sân bay. Sợ muộn nên Nguyễn Ân không ăn sáng mà đi luôn. Quanh đây không có quán ăn nào, Cố Nhậm nói tài xế tới cửa hàng bánh ngọt bên cạnh mua một chiếc bánh bông lan dâu tay và một hộp sữa đưa cho Nguyễn Ân. Cô vốn có thói quen ăn sáng, chỉ cần để bụng rỗng một bữa thì dạ dày sẽ phản kháng thế nên nhận lấy bánh, cô vội vàng cắn hai miếng, khóe miệng dính bơ cũng không biết. Người đàn ông bên cạnh đưa tay lên lau đi giúp cô, cử chỉ dịu dàng, nâng niu.
Sinh nhật Nguyễn Ân lần trước cũng như thế này, bốn người ngồi một bàn, chính Cố Nhậm là người lau thức ăn dính trên khóe miệng giúp cô. Hôm nay, vẫn là anh. Mặc dù đã được người đàn ông này chiều chuộng đến mức nói năng không còn e ngại, tức giận tùy tiện bộc phát, nhưng thỉnh toảng cô vẫn mất tự nhiên trước những cử chỉ bất ngờ của anh.
Đôi khi cô nghĩ, nếu không gặp được Cố Tây Lương thì tốt biết mấy, nếu anh xuất hiện trong sinh mệnh của cô sớm hơn Cố Tây Lương thì tốt biết mấy. Nhưng có thật sự tốt hơn không? Một người đối xử với bạn cực kỳ tốt, bạn có thể đảm bảo sẽ dồn hết tâm trí mà yêu anh ta không? Nếu có thì trên đời này chẳng xuất hiện nhiều hối tiếc và phụ bạc như thế. Hơn nữa, nếu không gặp được anh, cô cũng không thể cảm nhậm sâu sắc thế nào là rung động, là đau lòng.
Chừng mười giờ mười lăm phút, loa phát thanh thông báo chuyến bay XX đã đến nơi. Nguyễn Ân không thể kiềm chế được sự hồi hộp, vốn đã đứng một chỗ khá lâu, vậy mà lúc này cô lại giơ một tay lên chính đốn lại mái tóc, một tay ra hiệu với Cố Nhậm.
Có rối không?
Cố Nhậm bật cười: “Em gặp bạn hay gặp người yêu thế hả?”.
Nguyễn Ân có chút ngượng ngùng nhưng sắc mặt Cố Nhậm lập tức khôi phục vẻ bình thường, anh nói: “Có điều, anh sợ hai người gặp nhau…”
Nguyễn Ân vội vàng giơ tay lên ngăn anh lại.
Em hiểu ý anh, anh yên tâm, Tiểu Tuyết sẽ không nhiều chuyện đâu. Hơn nữa, anh ấy biết thì có sao? Hiện giờ chúng em, à không, em và anh ấy đã chẳng còn liên quan gì nữa rồi.
Dù những lời của cô khiến anh yên lòng hơn, nhưng Cố Nhậm vẫn không gạt hết được sự lo lắng trong lòng. Làm sao anh không lo cho được? Nguyễn Ân phần lớn thời gian đều cố gắng giữ khoảng cách với anh, điều này anh hoàn toàn cảm nhận được. Hơn nữa, nếu Cố Tây Lương biết cô còn sống, mọi chuyện chắc chắn sẽ có biến đổi, mà sự biến đổi ấy, Cố Nhâm không thể dự liệu trước được.
Hòa Tuyết đứng ở vị trí đã hẹn khoảng mười phút, không thấy ai tới đón, trong lòng thầm nghĩ mình quả nhiên là ngây thơ, chẳng qua chỉ là một người bạn qua mạng, vậy mà mình cũng tin tưởng chạy tới đây? Chẳng trách Hàn Duệ hay nói cô chỉ được cái giỏi cãi, không có đầu óc. Đột nhiên có người vỗ vai, cô quay đầu lại, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.
Cơn chấn động qua đi, Hòa Tuyết định thần lại, giơ tay lên chạm vào khuôn mặt đối diện, cảm nhận được nhiệt độ ấm áp từ làn da đối phương, khóe mắt cô bất giác hoe đỏ.
Đó là lần đầu tiên Nguyễn Ân được tận mắt thấy Hòa Tuyết rơi lệ. Giống như câu chuyện thần thoại thủa xưa, những hạt ngọc trong suốt từ miệng con trai rơi xuống biển sâu, từng hạt lại từng hạt, ồ ạt nối đuôi nhau. Hoàn toàn không còn thứ mang tên gọi ngụy trang và mạnh mẽ, khó xử và lẩn tránh.
Chóp mũi Nguyễn Ân cũng ửng đỏ, lặng yên nhìn Hòa Tuyết.
Tóc mái đã sửa rồi, đuôi tóc cũng đã cắt tỉa bớt, làn da càng ngày càng đẹp, thân hình, ừm, hình như béo hơn một chút. Nguyễn Ân còn đang mải quan sát, đối phương đã giơ tay lên. Cô biết Hòa Tuyết muốn làm gì, cô biết Hòa Tuyết rất tức giận. Vì mình vô duyên vô cớ biết mất, rồi lại vô duyên vô cớ xuất hiện, trở thành bạn trên mạng của cô ấy, tuyệt nhiên không để lộ thân phận. Thế nên, Nguyễn Ân không né tránh.
Bàn tay Hòa Tuyết dừng lại cách khuôn mặt cô chừng ba xentimét, một lúc lâu mới chạm vào gò má cô, rất khẽ. Sau đó là một cái ôm thật chặt.
Hai người cứ như vậy bộc lộ nỗi lòng của mình, mặc kệ mất mặt cỡ nào, điên khùng cỡ nào. Có lẽ cảnh tượng này trở thành hình ảnh đáng trân trọng nhất trong sinh mệnh hai người.
Tình thân, là thứ tình cảm có thể chịu đựng được sự thử thách tàn khốc nhất của thời gian và không gian. Mà tình bạn cũng là thứ không thể thiếu trong cuộc đời chúng ta.
Ba người ngồi trên xe, dọc đường im lặng. Hòa Tuyết muốn nói gì đó để hòa hoãn bầu không khí nhưng Nguyễn Ân chỉ gật và lắc, đôi khi chỉ trao cho cô một ánh mắt rồi thôi. Cuối cùng, Cố Nhậm không đành lòng nhìn tiếp, đành mở lời vàng ngọc của mình: “Cô ấy không thể nói được.”
Một câu nói, Hòa Tuyết bị nhấn chìm