Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1584 lượt.
vào mê cung.
“Không thể nói được là sao? Thần kinh có vấn đề? Hậu di chứng? Không đúng, thần kinh có vấn đề thì làm sao viết được tiểu thuyết?”
Trải qua thời gian dài, ai rồi cũng hình thành sự ỷ lại và quán tính. Nguyễn Ân và Cố Nhậm ở bên nhau nửa năm trời đã thành quen, thay đồ thì giơ tay, ăn cơm thì há miệng, không phải chịu chút giận dữ nào, cả hai từ lâu đã được đối phương chiều chuộng đến biến dạng. Vì thế, lúc đến công ty giải trí, nhìn thấy cô nữ sinh rụt rè kia, Nguyễn Ân tưởng như thấy chính bản thân mình năm xưa, nên mới đứng ra bảo vệ, mặc dù không nói gì quá đáng nhưng bộ dạng lạnh lùng của cô chính là học được từ Cố Nhậm.
Thời gian đầu, vì muốn chăm sóc cô mà anh đã mang hết công việc về nhà làm. Có lần thấy cửa phòng làm việc chưa đóng, Nguyễn Ân chợt nghĩ tới trước kia Cố Tây Lương thỉnh thoảng cũng như vậy, bèn không kìm được mà muốn vào xem xem, rốt cuộc thì những người thành công khi làm việc sẽ có bộ dạng ra sao. Khi đó, Cố Nhậm đang nói chuyện qua webcam, hẳn là bàn công việc, thứ tiếng Anh giọng Mỹ trôi chảy tuôn ra. Nguyễn Ân đột nhiên cảm thấy rất ngưỡng mộ, vì sao bản thân không thể có sự quyết đoán như vậy? Sự quật cường từ trong xương tủy trỗi dậy, cô nghĩ, cứ tiếp tục sống kiểu này có vẻ không ổn lắm, cô cần phải ra ngoài tim việc làm. Thế nhưng, công việc cho người câm không nhiều, Cố Nhậm chắc chắn cũng không đồng ý để cô đi làm. Sau đó, có thể là vì sở thích đọc tạp chí mà ý tưởng viết tiểu thuyết nảy sinh trong đầu. Nói thế nào thì trước kia cô cũng được bầu làm đại diện văn nghệ của lớp, mỗi lần có hoạt động ngâm thơ hát hò gì đó, cô đều xung phong đầu tiên, tiếc rằng sự tự tin ấy từ sau khi cô gặp được Cố Tây Lương đã hoàn toàn biến mất. Hiện giờ, bị lây nhiễm tác phong làm việc nghiêm túc của Cố Nhậm, cô cũng bất giác chuyển hướng trở thành mẫu “phụ nữ văn phòng” điển hình, càng ngày càng giống.
Có lẽ trước kia ở bên Cố Tây Lương chịu chèn ép quen rồi, Nguyễn Ân giống như một người thợ lặn không trang bị bình dưỡng khí, giờ đây rốt cuộc cũng có thể nhô lên khỏi mặt nước mà hít thở. Thế nên, vừa rồi nghe Hòa Tuyết nói mình thần kinh có vấn đề, Nguyễn Ân nhất thời không cam lòng, lấy di động ra bấm liên hồi.
Tiểu Tuyết, tớ mà thần kinh thì cậu cũng dở hơi. Chẳng phải trước đây cậu rất hay nói câu “phúc cùng hưởng, họa cùng chịu” sao? Được thôi, mau tới chịu cái họa này cùng tớ đi!
Hòa Tuyết giật nảy mình, giơ tay lên sờ trán cô bạn thân “Nguyễn Nguyễn, cậu rốt cuộc là đã chịu đả kích gì thế?”
Cố Nhậm ngồi bên cạnh bỗng mỉm cười, tâm trạng anh có vẻ khá tốt.
“Nguyễn Nguyễn bị đả kích từ lâu rồi, tôi cũng đã quen rồi!”
Cố Nhậm đương nhiên không biết Nguyễn Ân muốn noi gương anh, chỉ là vào một ngày nào đó, Nguyễn Ân bỗng dưng nói những lời lạnh lùng sắc bén như hôm nay nói với Hòa Tuyết, khiến anh lúc đó bị sốc nặng, về sau mới làm quen dần dần.
Thực ra, chuyện này đối với ai cũng là chuyện tốt, nếu đã muốn nói lời vĩnh biệt với quá khứ thì nên làm triệt để.
Nghe Cố Nhậm nói, Nguyễn Ân tỏ ra đắc ý. Hòa Tuyết thấy tinh thần và tâm trạng của cô rất tốt, bấy giờ mới tin không phải cô đang ngụy trang.
Trong biệt thự còn có một phòng ngủ cho khách, nhưng Hòa Tuyết kiên quyết muốn ở chung phòng với Nguyễn Ân, Nguyễn Ân cũng thích như vậy.
Đang giúp Hòa Tuyết lấy quần áo, đồ đạc ra khỏi va li thì thấy Cố Nhậm gõ cửa rồi đi vào.
“Anh đã đặt chỗ ở nhà hàng, tối nay chúng ta ra ngoài ăn, chào đón Hòa Tuyết đến chơi”.
Hòa Tuyết vội vàng ngăn cản: “Không cần rắc rối như thế, ăn cở nhà cũng được mà”, nói xong, cô ấy còn liếc mắt với Nguyễn Ân.
Nguyễn  ngầm hiểu ý, quay sang ra dấu cho Cố Nhậm.
Ăn ở nhà đi!
Cố Nhậm không ép nữa, chỉ nói: “Được thôi”, rồi ra khỏi phòng, không quên đóng của để hai chị em họ tâm sự.
Thấy Nguyễn Ân chốc chốc lại giơ tay lên làm ký hiệu, Hòa Tuyết vẫn không kìm được xót xa, cô kéo Nguyễn  lên giường, hai tay ôm hai má Nguyễn Ân mà ngắm nghía rất lâu, cuối cùng mới thốt lên: “Không nói được thật à?”
Nguyễn Ân gật đầu.
Hòa Tuyết lại khẽ chạm tay vào bụng cô: “Con… thật sự không còn?”
Thấy Hòa Tuyết e dè hỏi từng chút một, Nguyễn Ân không kìm được cười chua xót, cô với chiếc di động, bấm chữ.
Đã gần mười tháng rồi, nếu vẫn còn thì bụng tớ sao được bình thường như thế này? Tiểu Tuyết, cậu vẫn hài hước như thế!
Xem xong dòng chữ, gương mặt vốn đã mếu máo của Hòa Tuyết lại càng thêm nghiêm trọng.
“Bà nó, tên Cố Tây Lương khốn kiếp kia khiến cậu ra nông nỗi này!... Nhưng mà Cố Nhậm cũng được lắm, dám lừa tất cả mọi người. Tớ đã bảo từ đầu mà, anh ta không hề đơn giản, không ngờ chẳng những không đơn giản mà còn thâm tình nữa”.
Nghe người khác nói trắng tâm tư của Cố Nhậm ra, Nguyễn Ân vẫn có chút xấu hổ.
Đừng nói lung tung.
“Nói lung tung cái gì? Nếu anh ta không có tình ý với cậu thì cần gì phải hao tâm tổn sức đưa cậu sang Mỹ! Anh ta đối xử với cậu tốt hơn tên kia rất nhiều! Cậu không biết đâu, sau khi cậu xảy ra chuyện không bao lâu thì tên đó đã đưa con bé dở hơi kia ra ngoài c