Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341581
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1581 lượt.
trung lập thì cô còn chấp nhận được, đằng này rõ ràng là anh tỏ ra bênh vực người nhà! Bênh vực người nhà không sai, nhưng anh lại dám cảnh cáo cô, ý tứ là không cho phép ai bắt nạt Hàn Mẫn, kể cả cô. Thực ra cô không nghĩ tới chuyện bắt nạt Hàn Mẫn, chẳng qua cảm thấy đấu khẩu với cô ta rất thú vị, nhưng thái độ của Hàn Duệ lại khiến cô bị tổn thương.
Cảnh cáo!
Trong lòng Hòa Tuyết dùng tới hai chữ nghiêm trọng này. Mặc dù Hàn Duệ không biểu hiện ra ngoài rõ ràng nhưng cô có thể cảm nhận được anh quan tâm tới mình. Thế nên cô cứ ngây thơ cho rằng mình rất quan trọng đối với anh, chẳng qua anh ăn nói có phần khó nghe mà thôi. Nhưng sau sự việc lần đó, Hòa tuyết đã bắt đầu thay đổi cách nghĩ. Hai người cãi nhau một trận, rồi cô lẳng lặng mua vé máy bay đi Mỹ.
Nghe xong, Nguyễn Ân cảm thấy Hòa Tuyết vẫn còn quá trẻ con, hệt như hồi còn học đại học, chẳng bao giờ chịu nhường nhịn ai. Vốn chỉ là chuyện cỏn con, đâu cần thiết phải nghiêm trọng hóa vấn đề lên thế. Nhưng như vậy mới là Tiểu Tuyết.
Trút hết nỗi lòng, Hòa Tuyết cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Hai người một nói một nghe, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau, Hòa Tuyết và Nguyễn Ân định đi dạo phố, Cố Nhậm bảo tài xế đưa họ đi nhưng Nguyễn Ân từ chối, nói không đi bộ thì sao gọi là dạo phố? Cố Nhậm đành để tùy ý cô, dặn dò mấy câu rồi đi làm. Hai cô gái hí hửng dắt nhau tới khu mua sắm, trên đường bỗng có một chiếc ô tô dừng lại bên cạnh. Nguyễn Ân giật mình kéo Hòa Tuyết lùi lại. Hòa Tuyết đang định mở miệng mắng đối phương thì cửa xe đã mở ra, người bước xuống từ trên xe mới khiến cho cô hoảng hốt thật sự.
Người đàn ông sắc mặt sa sầm kia, không phải Hàn Duệ thì còn ai vào đây?
Tối qua đi làm về, Hàn Duệ phát hiện người nào đó biến mất, điện thoại không liên lạc được, đến nhà họ Hòa cũng không thấy đèn sáng. Cô có thể đi đâu? Anh lái xe trên đường cao tốc cực nhanh, đột nhiên nghĩ tới mỗi lần tâm trạng không vui Hòa Tuyết đều ra ngoài giải khuây, lần trước trong nhà gặp chuyện không may, cô cũng không nói một câu mà xuất ngoại du lịch. Hàn Duệ một tay lái xe, một tay gọi điện cho ai đó.
“Giúp tôi kiểm tra tất cả các chuyến bay nội địa và nước ngoài ngày hôm nay.”
Thấy người đàn ông kia đang từng bước đi tới trước mặt mình, Hòa Tuyết cảm thấy toàn thân toát mồ hôi lạnh. Người đàn ông này nhìn bề ngoài có vẻ là thanh niên ưu tú nhưng chỉ có những người ở bên cạnh mới biết rõ, Hàn Duệ càng tỏ ra lễ độ với bạn thì bạn càng phải khiếp sợ. Điểm này, xác thực là rất giống năm xưa Nguyễn Ân hình dung về Cố Tây Lương. Chẳng trách hai người họ hợp tác rất ăn ý trên thương trường. Quả nhiên là tính cách và chí hướng hợp nhau.
Liếc mắt về phía Nguyễn Ân, Hàn Duệ không khỏi rùng mình. Nếu không nhầm thì người phụ nữ này chính là vợ trước của Cố Tây Lương. Chỉ có điều không phải cô ta đã yên ổn nằm trong quan tài rồi ư? Vì sao lại xuất hiện bằng xương bằng thịt ở đây? Xưa nay chưa bao giờ bắt gặp chuyện quỷ quái giữa ban ngày ban mặt thế này, vì thế chỉ có một khả năng duy nhất, có người cố ý sắp đặt. Tuy nhiên, chuyện tình cảm này, Hàn Duệ không mấy hứng thú lo nghĩ nhiều, cứ bình tĩnh chờ lời giải đáp từ từ được gợi mở thì hơn.
Nguyễn Ân nhận ra sự nghi hoặc của đối phương, nhưng vì không nói được nên cô chỉ có thể tiếp tục che chắn cho cô gái đang trốn sau lưng mình.
Hàn Duệ cũng chẳng bận tâm tới động tác thập thò của Hòa Tuyết, chỉ thản nhiên mở miệng: “Em ngoan ngoãn về hay là muốn anh trói em vác lên máy bay?”.
Hòa Tuyết chột dạ, dẫu sao cũng là mình nhất thời sốc nổi bỏ đi, không kịp nghĩ tới hậu quả. Bây giờ người ta đã đuổi đến tận đây rồi, cô vẫn chưa biết bản thân có muốn về cùng người ấy hay không. Tối qua tâm sự hết với Nguyễn Ân, cô cũng cảm thấy hình như đúng là chuyện nhỏ nhặt thật, nhưng mà cứ dễ dàng theo Hàn Duệ về thì chẳng phải rất mất mặt rồi ư?
Hòa Tuyết còn đang do dự thì đã bị Nguyễn Ân đẩy lên trước, Hàn Duệ đỡ lấy, thừa dịp Hòa Tuyết còn chưa kịp phản ứng đã nhanh chóng bế ngang cô lên xe. Cuối cùng chỉ còn lại tiếng hét bằng giọng giả thanh của Hòa Tuyết vang lên: “Nguyễn Nguyễn!”
Hàn Duệ trước khi lên xe không quên quay lại nhìn Nguyễn Ân với ánh mắt nửa cười nửa không. Hình như cô không còn là cô gái yếu ớt trước kia nữa.
Nguyễn Ân thở dài, vì sao người ta yêu nhau có thể đầu giường cãi nhau cưới giường làm hòa, còn cô thuận buồn xuôi gió từ đầu tới cuối mà kết cục lại dở dang? Không tìm được câu trả lời, Nguyễn Ân lấy di động ra gửi tin nhắn cho Hòa tuyết: “Đừng trẻ con như thế nữa, rồi đến lúc hối hận không kịp đâu. Còn nữa, mau nghĩ xem nên báo đáp tớ thế nào. Không thì cuối tuần sau tớ xuống máy bay hãy để tớ được trông thấy khuôn mặt như hoa như ngọc của cậu là được”.
Hòa Tuyết nhận được tin nhắn liền bật cười, tóm lại là vì viết tiểu thuyết một thời gian nên ngôn từ cô ấy mới trở nên quanh co vòng vèo như vậy!
Hàn Duệ lấy làm lạ, vừa rồi hình như đối phương vẫn còn tỏ ra không muốn nói chuyện. Hòa Tuyết không buồn để ý tới anh, soạn tin nhắn hồi âm Nguyễn Ân: “Cậu bỏ đi sớm như thế là