XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giai Thoại Anh Và Em

Giai Thoại Anh Và Em

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1750 lượt.

ông không có được từ Hồng Mộ, Tống Hải Thanh đều cho ông. Nhưng, vẫn tuyệt vọng như vậy, trái tim trống rỗng này, ai lấp cũng không đầy.
“Tới quán trà Mộ Kỳ.” Vinh Kiến Nhạc chợt ra lệnh. Thư ký Trương hơi sửng sốt một chút, lập tức cười nói, “Vâng, có đặt hoa không ạ?”
Sắc mặt Vinh Kiến Nhạc hơi tỉnh táo, “Khi nào thấy cửa hàng hoa thì dừng lại đợi, tôi tự mình chọn.”
“Vâng.”
Thư ký Trương nhìn ông chủ của mình qua kính chiếu hậu, mặt mày hớn hở. Ông chủ cùng phu nhân quan hệ thật tốt, mấy chục năm nay đều như vậy, mỗi ngày tan sở sẽ tự mình tới quán trà đón phu nhân. Còn thỉnh thoảng tặng hoa tạo sự kinh ngạc, thư ký Trương thở dài hâm mộ, tương lai mình nhất định phải gả cho một người đàn ông như thế. Mặc dù kiểu đàn ông thành công này thỉnh thoảng sẽ trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng mà, tấm lòng của ông chủ đối với phu nhân quả thật chưa từng thay đổi. Phu nhân lại luôn dịu dàng, chưa từng thấy bà cau mày, ngược lại người phụ nữ như Tống Hải Thanh mới thực sự là hoa bướm.
Vinh Kiến Nhạc cũng không nghe được tiếng lòng hâm mộ của cô thư ký, ông chỉ cảm thấy tội lỗi của mình ngày một sâu. Chỉ có nhanh chóng nhìn thấy Hồng Mộ, đối xử tốt với bà, yêu thương bà vô điều kiện, mới khiến ông cảm thấy bản thân được trấn an.
*
Vinh Hưởng đưa Vinh Nhung về nhà, suốt đường đi tâm trí của Vinh Nhung đều không tập trung, muốn suy nghĩ xem Tống Hải Thanh rốt cuộc định làm gì. Vinh Hường nhìn cô mất hồn, bóp mũi cô. Vinh Nhung bị đau, lại không thở được, nói giọng ồm ồm “Đau”, tức tối bắt lấy tay anh.
“Nghĩ gì vậy, sắp đụng luôn vào cột điện mất, có soái ca ngời ngời như anh ở bên cạnh, em còn thất thần vì cái gì thế?”
Hai người đi trên đường về nhà, đêm đông, trời đầy sương. Mỗi lần nói chuyện lại phả ra một làn hơi trắng, Vinh Nhung nhìn người con trai mặc áo lông màu trắng trước mắt, trong lòng không khỏi lo lắng.
“Không nghĩ gì hết …… Anh à, anh sẽ đi đâu học đại học?” Hỏi câu điên khùng, suy nghĩ một chút lại mở lời, “Tới lúc đó chúng ta thi cùng một thành phố, sau này sẽ ở lại đó. Không cần quay về nữa có được không?”
Vinh Hưởng cười dịu dàng, quả quyết lắc đầu, “Không.”
“?”
Anh cau mũi một cái, động tác nghịch ngợm như vậy trên gương mặt anh tuấn tuyệt không khó coi, “Sau này chúng ta sẽ xuất ngoại, sau đó có cuộc sống ở nước ngoài …… Sinh những đứa trẻ.” Vinh Hưởng ôm chầm lấy cô, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc mềm mại, “Ở nơi đó, không có ai biết về chúng ta, chúng ta có thể giống như những cặp vợ chồng bình thường khác.”
Vinh Nhung cảm thấy hốc mắt đầy nước, thì ra trong kế hoạch của anh ấy, luôn có cô.
“Cảm ơn.” Vinh Nhung tựa vào vai anh, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt anh, “Cảm ơn anh.”
“…… Em nói không cần thì sao?”
“…… Em vừa nói cảm ơn mà.”
“……” Sau đó em lại nói không cần? Muốn trả thù sao?






Bình yên được vài ngày càng khiến cho Vinh Nhung càng không nỡ, từ ngày đó về sao Tống Hải Thanh cũng không có chủ động đi tìm cô. Mà Vinh Kiến Nhạc mỗi ngày đều về nhà rất đúng giờ, cho dù hiếm khi có xã giao thì cũng sẽ xin phép với Hồng Mộ. Vinh Nhung nghĩ có lẽ chính mình thật sự đã quá lo lắng rồi. Bình thường Vinh Kiến Nhạc yêu Hồng Mộ như vậy, chắc hẳn cũng sẽ không dễ dàng bị Tống Hải Thanh chi phối.
Mà Vinh Kiến Nhạc từ ngày đó về sau không có gặp lại Tống Hải Thanh. Nếu không ngày đó phải bị bà ta chọc giận, chạm đến vết thương trong đáy lòng, đồng thời ông cũng tự giận vì chính mình cũng không khống chế được cảm xúc của mình, mới đem tất cả tức giận và áp lực toàn bộ phát tiết ở trong cơ thể bà. Không sai, ông cần một loại phát tiết. Nhưng mà sau khi phóng túng qua đi cũng không làm cho ông nhẹ nhõm một chút nào, ngược lại ông cảm thấy có tội sâu hơn. Cho nên ông cự tuyệt tất cả các lời mời của Tống Hải Thanh, đến cuối cùng cả điện thoại cũng không nhận.
Tống Hải Thanh lại một lần nữa bị chọc giận, hoàn toàn hiểu rõ mọi chuyện. Bà ngồi ở trên ghế sô pha, nhìn màn hình di động đen thui, lạnh lùng bật cười: "Vinh Kiến Nhạc, đây chính là ông ép tôi."
***
Vinh Nhung đã đợi ở cổng trường rất lâu rồi, dòng người tan học nhốn nha nhốn nháo trào ra, cô cẩn thận dựa vào cạnh cửa. Chờ rất lâu mà còn chưa thấy Vinh Hưởng đi ra, Vinh Nhung quay đầu nhìn nhìn quanh, nhìn thấy có mấy người đang đi xuống lầu trong đó có anh và Dịch Phong đang chậm rãi đi xuống. Cô nhìn anh mặc quần áo chơi bóng màu trắng, trong nháy mắt gương mặt của Vinh Nhung trầm xuống, đờ đẫn mà dùng mũi chân đá mặt đất.
Bọn người Dịch Phong huýt gió, Vinh Hưởng phất phất tay với bọn họ ý bảo mình sẽ lập tức đi qua, rồi liếc nhìn con chim sẻ nhỏ xù lông với người ta giờ đã vui sướng chạy đến cửa trường học rồi.
Vinh Nhung không có đi xe về nhà họ Vinh, mà một người yên lặng đi dạo trên phố ở bên ngoài trường học. Cô không có mục đích đi dạo, người nào đó có bộ móng vuốt buồn bực đã hai ngày nay giờ cũng đã được thư giãn một chút. Vinh Nhung che miệng cười trộm, chẳng lẽ cô là người cuồng ngược đãi sao. Nhưng khi nhìn t