Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341782
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.
hong kia có một tiệm bánh ngọt. Hay là hôm nay chúng ta đi ném thử đi?" Tương Mạch kéo cánh tay Vinh Nhung, cũng không thèm so đo với Vinh Hưởng.
Vinh Nhung vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm, theo bản năng đưa mắt nhìn Vinh Hưởng. Vinh Hưởng lập tức cười chụp vai của cô: "Đi đi, đi đi, lúc trở về nhớ mua cho anh một gói trà Mộ Tư."
"...." Vinh Hưởng mà lại cùng với Tương Mạch có cùng ý tưởng đen tối rồi hả? Quả nhiên sống lại đều mang tới sự kinh hãi, chẳng có vui mừng chuyện gì.
*
Vinh Nhung bị Tương Mạch đến đường 105, Vinh Hưởng đứng tại chỗ phất tay với các cô.
Vinh Nhung nhìn bóng dáng của Vinh Hưởng càng ngày càng mơ hồ, đồng thời cũng cảm thấy có chút kỳ lạ. Ánh mắt của cô chuyển qua bên cạnh Tương Mạch, trong lúc nhất thời đầu của cô tràn đầy vạch đen.
Tương Mạch đang mê mang đếm tiền trong tay, một xấp phiếu mà phấn hồng, cô còn ghê tởm tới mức dùng nước bọt để đếm tiền.
Vinh Nhung đè tay của cô đang định nhét vào trong cặp xách: "Cậu đang làm cái gì vậy. Muốn làm kẻ cắp hay sao?"
Tương Mạch cười khanh khách dáng vẻ nghiêm chỉnh nói: "Hôm nay mình mời cậu, cậu muốn ắn cái gì cứ ăn, đừng có khách sáo với mình. Chúng ta sẽ ăn hết món ngon ở đườn phố này, sau chín giờ mới có thể trở về."
"?" Vinh Nhung nghe vậy lập tức quay đầu lại nhìn cô: "Tại sao lại là chính giờ?"
"À, vì nhà mình cấm cửa lúc chín giờ." Tương Mạch nghiêm túc gật đầu một cái, "Cho nên cậu phải đi với mình tới chín giờ."
Vinh Nhung mơ hồ nhìn ngoài cửa sổ mà ngẩn người, mang theo trí nhớ rất tệ của kiếp trước, cô luôn là lo lắng là một giây kế tiếp sẽ xảy ra cái gì đó. Vinh Hưởng trở về như vậy, có thể bắt gặp Tống Hải Thanh và Vinh Kiến Nhạc hay không?
Cô không biết tại sao ông trời lại cho cô nhớ mọi chuyện của kiếp trước, như vậy, cô sẽ giống như kiếp trước, rồi kiếp này đau khổ chịu đựng thêm một lần nữa. Cô mệt mỏi dựa trán lên trên cánh cửa thủy tinh, mắt khẽ híp lại.
Tương Mạch nhìn cô một hồi, từ trong túi móc ra một cái kẹo que rồi lột vỏ, trực tiếp nhét vào trong miệng cô: "Cậu đang mất hồn gì vậy? Sau càng ngày càng im lăng vậy, có cái gì mất hứng sao. Ăn một chút đồ ăn ngon sẽ quên hết thôi."
Trong miệng Vinh Nhung lập tức tràn đầy một cỗ vị ngọt, cô chậm chạp nhìn Tương Mạch. Không nhịn được cười nói: "Cậu quyết chí muốn nuôi dưỡng mình thành người ham ăn hay sao."
Tương Mạch vẫn nhăn mặt như cũ, dáng vẻ vui vui vẻ vẻ nói: "Trên đời này chuyện gì cũng có anh Vinh Hưởng ở sau lưng cậu, anh ấy sẽ giúp cậu giải quyết hết."
"...." Nhịp tim của Vinh Nhung mất kiểm soát, nhìn chằm chằm Tương Mạch: "Cậu có ý gì?"
"Thì chính là cậu muốn có tiền ăn thì anh ấy sẽ cho cậu tiền, cậu sẽ không thiếu thức ăn ngon. Không thiếu thức ăn ngon, cũng sẽ không có khổ sở." Tương Mạch nghiêm mặt nói, vô cùng có logic mà nói ra một câu như vậy.
Vinh Nhung im lặng hai giây, cuối cùng gật đầu nói: "Bên trong rất có ý nghĩa, mình trở về dùng vài ngày suy nghĩ xem coi có thể hiểu được không."
"...." Tương Mạch yên lặng trong lòng nói thầm, hai người này đúng thật là vô cùng kỳ lạ.
*
Chờ đến lúc Vinh Nhung trờ về nhà thì trời cũng đã tối, trong nhà vẫn yên tĩnh và hòa bình như ngày xưa. Cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm, xem ra hôm nay thật sự không có chuyện gì xảy ra. Nếu như Vinh Hưởng thật sự nhìn thấy cái gì, thì không có khả năng anh sẽ không nói, đồng thời nhà họ Vinh một chút tiếng gió cũng không có . Phải biết, kiếp trước mọi chuyện đều là bởi vì Vinh Hưởng phát hiện, cho nên Hồng Mộ mới biết chuyện này.
Vinh Nhung vừa mới mở phòng ngủ ra thì đã nhìn thấy Vinh Hưởng đang nằm ở trên giường của cô xem tiểu thuyết, Vinh Nhung đi tới đem bên cạnh ném túi sách lên trên bụng của anh: "Anh lại tới phòng của em, phòng của anh để làm gì mà không ngủ?"
Vinh Hưởng rên lên một tiếng, ôm túi sách trong ngực nói: "Giường của anh là dùng để ngủ, giường của em là dùng để ăn."
"...." Vinh Nhung hiểu sai, suy nghĩ bây bạ, vì vậy cứ xem nhẹ lời nói của cậu con trai tám tuổi này. Cô nghiêm mặt trừng mắt nhìn anh: "Ăn cái gì? Không biết xấu hổ."
"...." Vinh Hưởng khựng lại, giơ tay lên yếu ớt chỉ chỉ hộp bánh ngọt trong tay cô, "Chẳng lẽ đây không phải là cho anh hay sao?"
Vinh Nhung mặt đỏ lên, lúc này mới nhớ tới việc mình mua bánh trà xanh cho anh, cô mặt lạnh nhét vào trong tay anh: "Không cho anh ăn ở trên giường."
Vinh Hưởng ngồi dậy nhận lấy cái hộp, chậm rãi mở hộp ra. Bỗng nhiên lại trưng ra vẻ mặt phớt lơ tỉnh bơ đi tới, giống như là cực kỳ tò mò nhìn em bé: "Nhung Nhung, vừa rồi em muốn cho anh ăn cái gì hả? Chẳng lẽ còn có thứ khác có thể ăn được hay sao?"
Sống lưng Vinh Nhung cứng đờ, gương mặt tràn đầy tức giận xoay người hù dọa anh: "Đừng nói từ ăn với em, em bị Tương Mạch tham ăn làm hại đến bây giờ dạ dày đều ở trong trạng thái bão hòa nè." Nói xong cô còn đặc biệt không có hình tượng nấc cục một cái, vẻ mặt Vinh Nhung đau khổ oán trách: "Tương Mạch giống như là phát tài hay gì đó, cứ ăn và ăn, cũng không rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra với dạ dày của cậu ấy.