Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc
Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341786
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.
ỳ thay đổi nào trên khuôn mặt anh, nghiêm túc nhìn, thế nhưng anh lại không hề né tránh. Vì vậy Vinh Nhung đành buông anh ra, đoạt lại cuốn nhật ký của mình, “Sao lại tùy tiện động vào đồ người khác, không có lễ phép.”
Vinh Hưởng nhún vai một cái không đáp, cầm tiểu thuyết lên xem tiếp. Được một lát lại làm như vô ý nói thầm, “Hình như ba mình nói …. Chủ nhật muốn mời luật sư về nhà một chuyến.”
Vinh Nhung sửng sốt nhìn anh, đôi mắt to đen nhánh trợn tròn.
Nhìn thấy dáng vẻ sửng sốt của cô, anh cong khóe miệng lên nhìn cô, “Bảo là muốn là thủ tục nhận con nuôi, về sau …. Em chính là con nuôi của nhà họ Vinh.”
Vinh Nhung ngẩn ra, trong đầu đều vang lên hai chữ “con nuôi”. Nói như vậy….. Từ nay về sau cô không còn là “Vinh Nhung” nữa, không phải là em gái của anh?
Nhưng trên thực tế, quan hệ huyết thống của bọn họ thì không có cách nào thay đổi cả.
Vinh Hưởng ngồi dậy, tiến sát về phía cô, ngón tay phủ lên đầu ngón tay lạnh như băng của cô, nói một cách chuyên tâm nghiêm túc “Nhung Nhung, nhớ kỹ, em là Tống Niệm Nhung.”
Vinh Nhung cảm nhận được càng ngày càng rõ ràng, khiến cho toàn thân rùng mình. Cô không sao tin được mà nhìn chằm chằm Vinh Hưởng, “Anh ….”
Vinh Hưởng chỉ cười, giữ chặt lấy mười ngón tay nhỏ của cô, “Làm sao bây giờ, sau này vẫn phải chịu anh bắt nạt rồi. Cả đời, chúng ta đều sẽ sống chung một chỗ.”
Vinh Nhung thở hổn hển, từ từ bình phục nội tâm kinh ngạc, quay đầu không nhìn anh nữa. Nhưng mà trên mặt đều là vẻ khổ sở, giọng nói nhỏ tới mức chính cô cũng không nghe rõ nữa, “Vậy sao ….. Thật không may, lại phải làm em gái anh rồi.”
Nụ cười trên mặt Vinh Hưởng cứng đờ, trầm mặc quan sát một bên mặt cô.
*
Vinh Kiến Nhạc thật sự làm thủ tục nhận con nuôi.
Năm lên bảy, Vinh Nhung lấy thân phận là con nuôi của nhà họ Vinh đổi tên thành “Vinh Nhung”, tất cả đều có xu hướng tốt đẹp. Vinh Kiến Nhạc vẫn tỏ ra kín đáo với cô như cũ, ánh mắt lúc nhìn cô phức tạp gian nan, Vinh Nhung có thể khẳng định, Vinh Kiến Nhạc biết được thân phận của cô. Nếu không sẽ không kiêng dè cô như thế, nhưng đã như vậy, vì sao vẫn còn muốn giữ cô ở lại? Không sợ sự việc sẽ bại lộ sao?
Vinh Nhung rất khó hiểu.
Hồng Mộ đối xử với cô rất tốt, yêu thương giống như con gái ruột. Lần đầu tiên, có một người như thế, đóng vai một người mẹ, thật lòng lại thẳng thắn đối xử với cô.
Vinh Nhung cảm thấy mọi sự thay đổi đều quá không chân thật, có vẻ như sau khi chết thì cái gì cũng khác đi. Kiếp trước khát khao tình thương của mẹ như vậy, kiếp này rốt cuộc cũng có, mặc dù vẫn không phải là từ Tống Hải Thanh.
Nhưng ít ra, có người rất thích cô. Mà người đó, không phải chỉ là anh.
Nhiều khi Vinh Nhung hạnh phúc đến nỗi sợ hãi mình sẽ tỉnh dậy từ trong giấc mơ, cảm thấy mọi chuyện đều như một giấc mơ, khi tỉnh lại sẽ phát hiện ra mình vẫn còn sống, vẫn còn ở trong một cuộc sống như nước sôi lửa bỏng. Có lẽ anh vẫn còn ngủ say bên cạnh, có lẽ vẫn còn đang hành hạ lẫn nhau.
Nhưng sự thực là, cô thật sự đã chết rồi, sau đó sống lại một cách siêu nhiên. Mà lúc này, có quá nhiều chuyện vốn không thể thay đổi lại đổi thay chỉ trong nháy mắt.
Cô mông lung nhìn lên trần nhà, cuộc sống thật đúng là hay thay đổi. Đã từng chịu những tổn thương đó, có thể thật sự xóa bỏ hay không? Nhưng vẫn là thân phận này ở lại nhà họ Vinh, như vậy chờ sau khi Vinh Hưởng trưởng thành, cô nên dùng tâm trạng như thế nào để đối mặt với anh đây?
Đối mặt với đoạn đường kia, yêu hận đan xen.
*
Thời điểm mười lăm tuổi, Vinh Nhung bắt đầu cẩn thận né tránh Vinh Hưởng. Tìm đủ các loại lý do để đi cùng Tưởng Mạch từ giờ vào học tới giờ tan lớp, cố ý không ngồi xe của nhà để tới trường.
Nếu như nhớ không lầm, năm nay, chính là lúc bắt đầu sai lầm của bọn họ.
Ở trong khoảng rừng nhỏ, lần đầu tiên anh hôn cô. Nụ hôn kiếp trước đối với cô mà nói tuyệt đối không có gì tốt đẹp, kèm theo hoảng sợ và kinh ngạc. Đó là anh trai cô, đang trong cơn tức giận mà hôn cô, cuối cùng còn hung hăng hù dọa cô “Còn gọi anh là anh trai nữa thì sẽ trừng phạt em như vậy.”
Lúc đó, hoảng sợ nhanh chóng qua đi, trong lòng lại mơ hồ bị phủ bởi chút gì đó tê dại. Rất lâu sau đó cô mới nhận ra rằng, cảm giác này, chính là động lòng.
Chính là thời điểm kia Vinh Nhung bắt đầu để ý tới anh, bắt đầu nhìn anh với ánh mắt mang theo ham muốn bất thường. Thiếu niên vừa anh tuấn vừa trầm lặng từng chút từng chút xâm chiếm trái tim cô, anh mọc rễ nảy mầm trong đó. Lớn dần như một cây anh túc, khiến cho cô muốn ngừng mà không được.
Vinh Nhung tự nhủ với bản thân, không thể tái phạm sai lầm như thế nữa, đây mới chính là ý nghĩa của việc tái sinh.
Vinh Hưởng không phát hiện ra thay đổi của cô, vẫn bình thường như mọi ngày. Lúc rảnh rỗi lại tới trêu chọc cô, Vinh Nhung không thích cái cảm giác này, giống như con vật cưng của anh vậy.
Mà vật cưng, đều sẽ có ngày bị thất sủng.
Có một nam sinh bên ngoài trường, Vinh Nhung hình như đã quên mất hắn. Nếu như không phải thời điểm đó Vinh Hưởng giận chó đánh mèo, sợ rằng mình đã quê