Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gian Phi

Gian Phi

Tác giả: Lạc Lạc Đào Hoa

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341281

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1281 lượt.

như An Phỉ Vũ có bí mật tiếp xúc với cô ta. Thật đúng là quan hệ rắc rối phức tạp! Nếu mà dựng nên một thiên dã sử, tôi nghĩ chỉ chừng đó thôi là đủ để khiến cho bất cứ người nào cũng phải điên đầu lên vì màn đấu đã chốn hậu cung này. Mà nếu như năm nào Trọng Tôn Hoàng Gia cũng tuyển tú nữ nhập cung một lần như thế, không biết cuộc sống về sau sẽ còn đặc sắc đến thế nào nữa. Vô thức kéo kéo một góc áo, tôi suy nghĩ không biết nên xuống tay từ chỗ nào. Trực tiếp chọc một chân vào là một hành vi không khôn ngoan chút nào, có điều nếu như có thể âm thầm tạo nên một chút mâu thuẫn giữ đám đàn bà đó cũng có thể coi là một biện pháp hay, giống như cách đã làm đối với Băng Thiến Ảnh và An Phỉ Vũ vậy.
“Nương nương, An Tây đại tướng quân đã hồi triều rồi.” Lan Nhi đi vào, thần sắc có vẻ bất an.
Một lúc sau tôi mới nhớ tới ra vị “An Tây đại tướng quân” này chính là đại ca Kỷ Huyền của tôi, cười cười tự chế giễu: “Tại sao nhanh thế? Ta nhớ hình như là mới chỉ có nửa năm thôi mà.”
“Vâng ạ, nghe nói là vì Đại Tướng quân đã cứu được thủ lĩnh của Miêu tộc bản địa, bởi vậy đối phương vì báo ân mà tuyên bố quy thuận triều đình, lần này Đại Tướng quân mang theo sứ giả của đối phương cùng với một số lượng lớn cống phẩm hồi triều.”
“Ồ…” Cống phẩm đó nha? Không biết có phải là nữ nhân hay không?
“Tuy nhiên lần này một trong những cống phẩm phía Miêu tộc dâng lên cực kì đặc biệt, nô tì sợ rằng…” Có thể khiến cho người bên người tôi lo lắng, e rằng cũng chỉ có thể là nữ nhân.
“Sợ rằng cái gì?”
“Nghe nói cống phẩm được dâng lên là Thánh nữ Miêu tộc.”
Mai Nhi đứng bên cạnh mặt biến sắc, “Nương nương!”
Tôi cười giễu cợt, mấy nha đầu này tại sao lại vẫn có phản ứng quá khích như thế? Chẳng lẽ còn chưa hiểu rõ rằng ở trong một hậu cung, bất kể có như thế nào cũng tuyệt đối không thể thiếu nữ nhân sao? Chỉ có điều, nữ nhân lần này đến thật sự rất đặc biệt, đặc biệt đến nối làm da đầu tôi bỗng dưng tê rần rần. Tôi đương nhiên không quên, chỉ cần nhắc tới Miêu tộc, mọi người đều liên tưởng đến những từ không thay đổi là: “Cổ”, “Chú”, “Giáng đầu thuật”… cái gì gì đó, ấy, nhầm, nhầm rồi, Giáng Đầu thuật hình như là chỉ có ở bên Đông Nam Á kìa… Tuy nhiên “Miêu nữ thiện cổ” thì tuyệt đối không thể sai, huống hồ nữ nhân này còn là “Thánh nữ” của bộ tộc. Thông thường những người được phong tặng “chức danh” thì đều là cao thủ cả. Một người như vậy mà đưa đến hậu cung, chắc chắn sẽ trở thành mối uy hiếp lớn, không phải là uy hiếp địa vị, mà đây là sinh mệnh đó nha.
“Nương nương, Kỷ phu nhân và Kỷ Đại Tướng quân cầu kiến.”
Hở? Sao đột nhiên lại đến? ”Mời họ vào.” Tôi ngẩng đầu, người nhìn thấy đầu tiên không phải là Kỷ phu nhân mà lại là Kỷ Huyền, thần sắc của huynh ấy quả thực rất đáng chú ý, vẻ mặt nôn nóng, bất an khiến cho người ta không thể tưởng tượng được huynh ấy chính là vị Đại tưởng quân tư thái oai hùng trước mặt ba quân. Trong lòng tôi biết có chuyện không ổn, cho những người không liên quan đang đứng xung quanh lui xuống, chỉ để lại Mai Nhi và Lan Nhi rồi mới nói: “Nương, đại ca, tìm Vận nhi là có việc quan trọng gì sao?”
“Chuyện này…” Kỷ phu nhân liếc mắt nhìn Đại ca một cái, muốn nói nhưng lại thôi. Tôi vờ như không nhận ra mà vẫn cứ nhìn bà, cố ý không nhìn qua phía Kỷ Huyền.
“Vận nhi, ta…” Đại ca xoa mạnh hai tay, cũng mang vẻ mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Tôi cười khẽ bưng chén trà lên, nhấp một ngụm nhưng không đặt xuống luôn, tay phải cầm nắp chén khẽ nâng lên, khẽ hạ xuống, tạo ra tiếng gõ nhẹ nhàng trên mép chén, nhìn nước trà màu xanh ngọc hiện ra từng gợn sóng lăn tăn, không nói một lời nào.
Nhìn tôi như vậy, hai người cùng nhăn mày nhíu mi, cuối cùng vẫn là Đại ca lên tiếng trước, nói nhanh nhưng lại rất ôn tồn: “Vận nhi, mội có cách nào giúp ta cứu Lệ Cơ không?”






Tôi khẽ nhướng mày, chẳng lẽ người mà huynh ấy nói là cái cô Miêu nữ chúng tôi mới đề cập đến lúc này? “Lệ Cơ?”
“Chính là… chính là… chính là Thánh nữ Miêu tộc được mang đến triều cống cho Hoàng thượng.” Đại ca cố kiềm nén đến đỏ cả mặt, nhưng tôi nghĩ có lẽ là huynh ấy xấu hổ thì đúng hơn.
Tôi chớp chớp mắt, biết thừa vẫn cố hỏi: “Đã là người do Tộc trưởng Miêu tộc dâng tặng cho Hoàng thượng, đại ca lại còn nói một chữ ‘cứu’ là sao?” Thật ra cái mà tôi không hiểu là tại sao Đại ca lại có quan hệ với cô ta, quan trọng nhất là, nếu như cô gái ấy thật sự là tình nhân của Đại ca, vậy bằng việc Đại ca cứu tộc trưởng Miêu tộc một mạng và cùng với thân phận An Tây đại tướng quân của huynh ấy, cho dù là thế nào thì đáng lẽ cũng sẽ không xảy ra chuyện ý trung nhân của huynh ấy “thượng cống” chứ?
“Chuyện này…” Đại ca nhìn về phía mẫu thân, mẫu thân quay lại nhìn Đại ca, hai người này vẫn còn giấu giếm chuyện gì nữa? “Huyền nhi, hay là cứ nói thẳng ra luôn đi, Vận nhi cũng là muội muội của con, không phải người ngoài, huống chi nếu con muốn con bé giúp đỡ con thì không thể giấu giếm nó được?” Đúng đúng, vẫn là mẫu thân hiểu biết thấu đáo nhất.