Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2848 lượt.

ợc bọn họ đang nói cái gì, chỉ nhìn thấy trong nháy mắt đó, Tiền Phong vẫn đứng thẳng lưng lại quỳ gập gối xuống. Trong nháy mắt, cô tựa hồ có thể nghe thấy xương gối hắn va đập với mặt đấy. Thanh âm đó, khiến cô đau, đau đến không chịu nổi.
“Anh đừng quỳ… em xin anh đừng quỳ…” Tô Mộc Vũ không ngừng đánh lên cửa kính thủy tinh, khẩn cầu: “Tiền Phong, anh đừng như vậy, em xin anh, anh đứng lên đi, anh…”
Giờ này khắc này, cô hận người quỳ xuống không thể chính là mình, càng hận cái người đàn ông bị mình lôi đi không phải là hắn.
Tiền Phong, anh đứng lên đi, em xin anh, xin anh, đừng quỳ…
Nước mắt không ngừng rơi, nhưng thanh âm cầu xin của cô lại không thể truyền đến lỗ tai của hắn.
Phong Nghi tựa hồ cũng không nghĩ tới, kinh ngạc nhìn xuống, nhìn Tiền Phong đang quỳ trước mặt mình, trên mặt không có khuất nhục, một chút cảm giác thành tựu hắn ta cũng không có, bĩu môi nói: “Được rồi, trò chơi này, anh thắng”
Hắn ta nhún vai, mang theo đám người cùng tiến lên xe, lái đi.
Tiền Phong cứng còng lưng, chậm rãi đứng lên, lau miệng vết máu nơi khóe miệng, trở về xe, mở cửa ra.
Ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt Tô Mộc Vũ, hắn cười, ánh mắt hoa đào ôn nhu híp thành một đường cong.
“Tiểu Vũ, thương lượng với em một điều. Một ngày nào đó chỉ còn một mình em, em hãy đi cùng anh đi, chỉ cần giặt quần áo cùng nấu cơm cho anh là được rồi, em nói xem, có được hay không?”
Trong nháy mắt đó, nước mắt Tô Mộc Vũ rơi như mưa…
Lúc La Vân nhận được điện thoại, chỉ là cười một chút rồi cúp đi: Không nghĩ tới đứa con trai của Tiền gia kia lại khí thế như thế! Tô Mộc Vũ, tôi đây cũng không phải cố ý làm khó dễ cô, có trách thì trách cô… đang cản đường người khác thôi.






Trăng Treo Trong Nước
Cô không biết mình nên đối mặt với Tiền Phong như thế nào.
Người đàn ông luôn mỉm cười, luôn đùa giỡn với đời này, thế mà lại nguyện ý vì cô mà quỳ gối trước kẻ khác. Chuyện này cô làm sao chịu đựng được?
Bị Tiền Phong đưa về nhà, Tô Mộc Vũ rốt cục nhịn không được giữ chặt ống tay áo hắn.
“Em không nên tuỳ hứng muốn đi ra ngoài, đều tại em, thật xin lỗi, thật xin lỗi…” Tô Mộc Vũ dùng sức, cụp lông mi, nước mắt áy náy từng giọt từng giọt rơi xuống.
Phong Kính nhíu mày, mang theo sát khí, nói: “Mình đối xử với cô ấy như thế nào? Cậu nói rõ ràng xem!”
Tiền Phong nhìn biểu tình hắn bình thản đến đáng ghét, quả thật giận đến nổi trận lôi đình.
“Con mẹ nó, tám ngày này cậu đã làm cái gì hả? Cứ như vậy mà vứt bỏ cô ấy một mình. Cậu có biết cô ấy vì lo lắng cho cậu mà ăn không ngon ngủ không yên không hả? Cả ngày cứ muốn gặp cậu, sợ cậu quên mất cô ấy. Cái chết của Phong lão tướng quân rõ ràng không liên quan đến cô ấy, thái độ của cậu chính là ép cô ấy nghĩ rằng cậu đang nghĩ mọi chuyện là do cô ấy, cậu có thấy cậu nhẫn tâm lắm không? Một cú điện thoại cũng không thèm gọi, cậu bận rộn như vậy à? Cậu có thấy cô ấy ốm hơn trước hay không, cô ấy còn mang trong bụng con của cậu nữa đó, Phong Kính!”
Phong Kính cười lạnh một tiếng, nói: “Thật là như vậy sao? Mình xem, cũng có tệ như lời cậu nói đâu. Không có mình bên cạnh, cũng có người khác đứng ra che chở mà, như vậy không tốt sao? Lúc nãy ôm nhau cũng rất hạnh phúc mà!”
“Đồ khốn!” Tiền Phong tức giận, hai mắt đỏ lên, nấm đấm liền bay qua.
Tô Mộc Vũ ngăn ở giữa hai người, mang theo ánh mắt khẩn cầu, nói: “Em… em ổn, không sao cả. Tiền Phong, cám ơn anh. Phong, chúng ta về nhà thôi, cùng nhau về nhà”
Tô Mộc Vũ khẩn cầu như vậy, nắm đấm của Tiền Phong liền hạ xuống, tức giận, quay đầu đi vào nhà, đóng sầm cửa lại.
Phong Kính liếc cô một cái, nắm lấy cổ tay cô về nhà.
Tám ngày không có người ở nhà, mặc dù không có bụi nhưng vẫn thiếu một chút hơi người. Ngôi nhà vốn luôn tràn ngập ấm áp lại im ắng vô cùng, Bàn Chải lại đang ở nhà Tiền Phong, không gian nặng nề khiến người ta cảm thấy hoảng hốt.
Tô Mộc Vũ bước vào nhà, lập tức nói: “Xin lỗi, mấy ngày nay em không dọn dẹp, bây giờ em sẽ lau nhà cho sạch. Tối nay anh muốn ăn gì? Sườn xào chua ngọt hay là gà cách thủy?”
Tô Mộc Vũ lau nhanh nước mắt, vẫn duy trì nụ cười. Biểu tình ân cần mà thật cẩn thận như vậy khiến cho người ta cảm thấy chua xót.
Con ngươi đen nhánh, mang theo tơ máu mệt mỏi, cổ họng của hắn khát khô, nhưng vẫn thản nhiên nói: “Không cần, em trả lời tôi một vấn đề. Trước khi ông nội của tôi qua đời, em rốt cuộc đã nói gì với ông ấy?”
Ánh mắt của hắn có chút lạnh, có chút sắc bén, những điều đó khiến cho Tô Mộc Vũ sinh ra loại cảm giác trái tim như bị đâm thủng. Cô thì thào: “Ông ấy nói… anh sẽ kết hôn cùng người con gái môn đăng hộ đối. Ông ấy sẽ để cho em an phận làm tình nhân của anh… Ngoài ra, em và ông ấy cũng không nói gì khác cả” Trong giọng nói mang theo sự lo lắng cẩn thận.
“Vậy tại sao bác sĩ kiểm tra trong máu ông ấy có chứa một lượng thuốc nhỏ, mà ngoài em ra, ông ấy cũng không có tiếp xúc với bất kỳ ai khác!” Ánh mắt Phong Kính có chút đỏ lên, đỏ đến làm cho người