Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342862
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2862 lượt.
c vụ, lập tức bổ nhào vào người một người đàn ông.
“Ba ba, ba ba, Nhạc Nhạc hình như nhìn thấy ma ma”
Người đàn ông vóc người rất cao, thân hình thon dài, khuôn mặt tuấn dật thành thục không biết hấp dẫn bao nhiêu tiếp viên hàng không. Thế nhưng trên mặt không có chút biểu cảm, chỉ thản nhiên, tựa hồ đối với cái gì cũng đều không để ý. Nghe thấy tiếng gọi “ba ba”, trái tim nhóm tiếp viên hàng không liền tan nát
Khoảnh khắc người đàn ông nghe thấy thằng nhóc kia kêu lên, tờ báo trong tay lập tức bị bỏ xuống, lông mày nhíu chặt lại “Ở đâu?” Trong lời nói mang theo luống cuống không thể che giấu.
Thằng nhóc nhanh chóng lấy bảo bối trong cặp ra, là một con búp bê bằng sứ. Bàn tay chỉ vào con búp bê, một người mẹ đang ôm con mình, gấp gáp nói: “Trong nhà vệ sinh, lúc nãy ma ma còn giúp Nhạc Nhạc đi tiểu”
Người đàn ông không nói hai lời, lập tức đứng dậy chạy đến nhà vệ sinh, căn bản không để ý đến lời nhắc nhở của tiếp viên hàng không “Vị khách này, máy bay sắp hạ cánh rồi, xin anh quay lại chỗ ngồi thắt dây an toàn”
Người đàn ông không thèm nghe, mạnh mẽ đẩy nữ tiếp viên hàng không ra, xông vào nhà vệ sinh, nhưng lúc cửa mở ra…
Bắt điện thoại, Cừu Văn xin chỉ thị: “Đại thiếu, ngài có cần thuộc hạ mời Tô tiểu thư trở về hay không?”
Phong Kính trầm mặc, không nói được một lời, sau đó cúp điện thoại.
Nếu như là trước kia, hắn khẳng định nửa giây cũng sẽ không đợi mà lập tức đưa cô trở về. Tuy nhiên lúc này…
Trong nháy mắt, hắn thậm chí còn do dự, hắn lại không biết nên làm sao bây giờ, cô thế nhưng lại hận hắn…
Tiền Phong ngay sau đó gọi điện thoại, Phong Kính nhìn trên màn hình điện thoại, không nghe, mặc cho điện thoại tự reo rồi lại tự tắt.
Phong… Kính!
Tô Mộc Vũ thất thần trong khoảng thời gian rất ngắn, nhanh chóng dùng cách thức trả lời các phóng viên như vừa rồi để đáp lại. Đó chính là mỉm cười, giống như nhìn thấy hắn cũng không ngoài ý muốn, thậm chí đã ở trong dự liệu từ trước.
Cô cười nhẹ, vô cùng tự nhiên tựa vào tay hắn đứng thẳng lên, quang minh chính đại trước mặt toàn bộ phóng viên hướng Phong Kính vươn tay: “Phong thiếu, đã lâu không gặp”
Qua hai năm, cô đã có thể thản nhiên nói bốn chữ này với hắn, giống như cả hai chỉ từng là bạn bình thường, nhiều năm sau gặp lại, chào hỏi tự nhiên, nhưng cũng mang theo xa cách bị thời gian tách rời.
Phong Kính bắt tay với cô, không tự giác nắm chặt, tiếp tục nắm chặt, hận không thể giờ phút này hung hăng kéo cô vào trong lòng.
Tô Mộc Vũ như vậy, giống như dùng một lớp không gian thật dày che trước mặt khiến cho hắn không cách nào nhìn thấu nội tâm cô, giống như hắn chưa từng bước vào cuộc đời cô.
“Mộc Vũ…”
Đây không phải là Phong thiếu sao? Một trong những nhân vật chính của vụ tai tiếng tình dục năm đó, không nghĩ tới sẽ thật sự xuất hiện ở đây. Phóng viên giống như ruồi bọ ngửi thấy mùi thức ăn thiu, bật người chạy đến, ánh đèn flash chớp nháy liên tục.
“Evelyn, lúc nãy cô né tránh mối quan hệ với Phong thiếu, bây giờ Phong thiếu tự mình đến đây, xin cô giải thích cho chúng tôi chuyện này được không?”
Các phóng viên nhìn thấy hai người còn nắm chặt tay, ánh mắt đều sáng rỡ.
Phong Kính thấy thật phiền phức, hận không thể đem những tay phóng viên này đạp đi.
Lại không nghĩ tới trước khi hắn phát hỏa, Tô Mộc Vũ đã mở miệng.
Cô nhẹ nhàng lại kiên quyết rút tay mình đang bị Phong Kính nắm, nói: “Các vị phóng viên đừng cứ lại hiểu lầm, Phong thiếu chính là người đã có vợ, mọi người cứ đoán mò về tôi thì cũng không thành vấn đề, Phong thiếu là người trẻ tuổi, tôi nghĩ tất cả mọi người đền muốn thân cận với anh ấy, thế nhưng chỉ sợ vợ anh ấy hiểu lầm, nhất định sẽ không tốt!”
Cô hơi hơi cười, biểu tình đáng yêu động lòng người, lời nói lại có chút nghịch ngợm khiến cho cánh phóng viên nhịn không được cười theo.
Tô Mộc Vũ quay đầu lại, hướng tới Phong Kính “Phong thiếu, anh nói có đúng không?”
Nháy mắt, sự thản nhiên của cô nhưng trong ánh mắt lại như bị che kín bởi một tầng băng, thẳng thắn đâm vào trái tim Phong Kính.
Phong Kính đột nhiên nắm lấy tay Tô Mộc Vũ, kéo cô vào hội trường, đẩy cánh cửa của một phòng họp ra, ‘phanh’ một tiếng đem mọi người ngăn cách ở bên ngoài, cũng đồng thời đem Tô Mộc Vũ dán lên cánh cửa.
Đôi mắt tối đen của hắn hoàn toàn khắc lên bộ dáng của cô giờ phút này, làn váy màu xanh thật dài tới mắt cá chân, khiến cô trông giống như nàng tiên từ trong bức tranh thủy mặc bước ra.
So với hai năm trước, cô trông xinh đẹp hơn rất nhiều. Hắn nhẹ nhàng nâng người cô, chậm rãi sát lại gần, bộ dáng thật cẩn thận giống như rất sợ hãi, sợ hãi người trước mắt mình chỉ là một giấc mộng.
Bị ánh mắt hắn nhìn như vậy, trong phút chốc Tô Mộc Vũ hơi thất thần, nhưng rất nhanh liền điều chỉnh. Cô cười nhẹ một tiếng, nói: “Phong thiếu, xin hỏi anh hôm nay đại giá quang lâm là muốn làm gì?” Thanh âm ôn hòa như cũ, lại hàm chứa một khoảng cách mơ hồ.
Phong Kính gắt gao giữ chặt eo cô, hai hàng lông mày đen hơi nhíu lại,