Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342864

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2864 lượt.

bật ra bốn chữ “Mang em trở về”. Bốn chữ này lại tràn ngập quyết tâm.
Tô Mộc Vũ cười. Hắn vẫn không thay đổi, vẫn là giọng điệu bá đạo và kiên quyết như vậy, chỉ tự mình làm những gì mình thích, không chịu nghĩ xem cô có còn giống như lúc trước hay không. Cô sẽ lại khăng khăng một mực đi theo phía sau hắn sao?
Tô Mộc Vũ không đáp ứng, cũng không phủ nhận, chỉ hỏi một câu không liên quan đến vấn đề hiện tại: “Phong đại thiếu gia, tôi chỉ hỏi anh một câu thôi. Xin hỏi anh đã kết hôn chưa?”
Phong Kính không nghĩ tới cô sẽ hỏi câu này, đôi mắt hàm chứa ý cười trả lời “Đã kết hôn”.
Tô Mộc Vũ cười rộ lên, tránh ra khỏi cánh tay hắn “Chuyện kia thật rất đơn giản, thật xin lỗi Phong đại thiếu. Tôi không làm kẻ thứ ba, càng không có hứng thú tiếp tục làm tình nhân”
Cô xoay người, định mở cửa rời đi.
Một lực mạnh mẽ từ phía sau kéo lại, đem cô đặt ngay ngắn trên bàn, một đầu gối ngăn giữa hai chân cô, một nụ hôn mãnh liệt như gió bão áp đến, nhanh chóng càng quét toàn bộ thần trí của cô.
Trước mắt mình, cô nhìn thấy trong mắt của hắn đầy tơ máu, sâu sắc khiến lòng người đau đớn.
Nháy mắt, Tô Mộc Vũ dường như bị ma xui quỷ khiến muốn vươn tay, vuốt lên tơ máu trong mắt của hắn. Lại trong khoảnh khắc đó, cô nhanh chóng khống chế chính mình.
Một người đàn ông đã có vợ, cho dù có xuất sắc bao nhiêu cô cũng không muốn, cô… không có rẻ mạc như vậy.
Tô Mộc Vũ lập tức giãy dụa, muốn tránh khỏi nụ hôn của hắn, nhưng Phong Kính nhanh hơn một bước, bàn tay to của hắn bắt lấy hai tay của cô đè xuống dưới thân, tay kia thì nâng chặt gáy cô, khiến cô càng áp sát vào chính mình, áp sát vào, tiếp tục sát vào, tựa hồ hận không thể đem hai người nhập lại thành một.
Hai năm tưởng niệm cùng đấu tranh được tích tụ lại, rốt cuộc vào giờ khắc này bùng nổ. Hắn tựa như người sắp chết khô trong sa mạc, rốt cuộc cũng tìm được nguồn nước suối, làm sao có thể ngăn được bản thân mình? Hắn dùng lực đem Tô Mộc Vũ ôm vào trong ngực, cơ hồ là điên cuồng hôn lấy.
Giống như cuộc cuồng hoan cuối cùng trước khi Trái Đất bị diệt vong.
Nhưng một giây sau, nụ hôn điên cuồng kia lại trở nên vô cùng triền miên, mang theo hương vị bạc hà thản nhiên. Chiếc lưỡi linh hoạt cuống lấy lưỡi đinh hương của cô, ở trong miệng cô triền miên nhảy múa, không ngừng thay đổi góc độ, khắng khít, tiếng nước mỏng manh mang theo ái muội kích thích thần kinh người.
Không biết nụ hôn này khi nào thì đã ngừng lại, trán hắn tựa lên trán cô, nhắm mắt lại thở hào hển. Toàn thân nóng lên, bàn tay tiếp xúc với một khối thân thể mềm mại xinh đẹp, giống như một cốc rượu tinh khiết, đối với hắn tràn đầy sức hút như ma túy, không, thân thể này so với ma túy càng hấp dẫn và đáng sợ hơn.
Dường như chỉ cần một hơi thở mỏng manh của cô thôi cũng có thể dễ dàng gợi lên ngọn lửa nóng dục niệm dưới bụng hắn. Muốn cô, cần cô! Hận không thể giờ này khắc này quấn lấy cô, cùng cô tan ra làm một thể!
Nhưng không được, không thể ở trong này, hai người bọn họ lần đầu tiên gặp lại sau hai năm không nên đường đột như thế, hắn nên cho cô một đoạn trí nhớ hoàn mỹ. Bàn tay bởi vì kiềm chế mà nắm chặt lại, nụ hôn vụn vặt dừng trên mí mắt cô, sau đó nhìn cô cho thật kỹ, muốn khắc hình bóng cô lúc này vào thật sâu trong trái tim, cho đến…
Trong đôi mắt sáng ngời kia, giống như một hồ suối mát lành, không một chút tạp chất, cũng không có… ý niệm, giống như ánh mắt đó chỉ đang nhìn một người xa lạ. Giống như quấn quýt si mê cùng nụ hôn say đắm vừa rồi, vốn chỉ là sự ảo tưởng của một người.
Trong phút chốc, điều đó như một chậu nước lạnh hắt lên người hắn, khiến toàn bộ nhiệt độđều lụi tắt.
Phản ứng của Tô Mộc Vũ như thế, so với đánh hay mắng còn khiến tâm hắn lạnh lẽo hơn, hoảng hốt hơn, giống như sau hai năm không gặp, người trước mắt không phải là một Tô Mộc Vũ trước kia.
Hắn cau mày, vươn tay muốn xoa mặt cô, lại bị cô nhẹ nhàng nghiêng đầu né tránh.
“Mộc Vũ, anh cùng Nhu Y…” Phong Kính mở miệng nói lại bị Tô Mộc Vũ cắt đứt, nghe đến “Anh cùng Nhu Y…”, bốn chữ này khiến cho trái tim cô nhói đau như một cây trâm giấu sâu trong trái tim lại đột nhiên động đậy, khiến cho một vài bức tranh đau đớn lại rành rành xuất hiện trong đầu.
Trong căn phòng kia, cô tận mắt nhìn thấy họ quấn quýt triền miên. Trong lễ đường, cô tận mắt nhìn họ nắm tay trước mặt cha sứ, chấp nhận lời thề. Từng hình ảnh cùng lời nói thấu triệt tim gan kia như trong một lúc phá nát lưới trốn ra ngoài.
Mi mắt Tô Mộc Vũ hơi rung rung. Cô nhếch môi, nói: “Phong thiếu chắc cũng biết lý do vì sao tôi quay trở về. Tôi không rảnh đứng nhìn gia đình các người hạnh phúc, mau trả lại con cho tôi”
Ánh mắt kia mang theo hận ý mãnh liệt cơ hồ khiến trái tim Phong Kính đau muốn chết.
Yết hầu hắn khàn khàn “Em… hận anh?”
Tô Mộc Vũ giống như đang nghe thấy một câu chuyện cười, cô há miệng cười đến cong mí mắt, lông mi run rẩy. Cô nói: “Hận, cũng giống như yêu, đối với tôi hai thứ này đều rất xa sỉ. Tôi không muốn phí sức lực để đi yêu, lại càng không muốn phí sức lực để đi hận”
Ng


XtGem Forum catalog