Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342880
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2880 lượt.
ỗi một lớp da thịt trên khuôn mặt này, mỗi một độ cong cơ thể đều là bộ dáng của Tô Mộc Vũ, không phải xinh đẹp nhưng với hắn mà nói chính là phong cảnh xinh đẹp nhất trên đời này.
Phong Kính ôm lấy cô, đem mặt mình vùi thật sâu vào cổ của cô.
“Tô Mộc Vũ”… Không, nói đúng ra là Tô Mộc Tình, ôm đầu của hắn, khóe miệng gợi lên một độ cong âm trầm đáng sợ.
Lăn xuống cầu thang sao?
Chậc chậc… Chị à! Lăn xuống đó chắc cũng khó chịu lắm đi? Không, nhiêu đó còn chưa đủ đâu.
Biết hai năm qua tôi đã làm gì không? Tôi dùng thời gian hai năm qua, ở trên mặt của tôi, từng đao từng đao, đem mình hoàn toàn biến thành hình dạng của cô. Cô có biết mùi vị dao lăn trên mặt đau bao nhiêu không?
Đau, đau đến khiến tôi phát điên, bộ dạng mỗi ngày trên mặt đều quấn băng gạc quả thật khiến tôi muốn nôn.
Nhưng mà không sao, không sao. Cuối cùng kết quả không phải là rất tốt rồi sao? Người đàn ông cô yêu cũng không nhận ra cô, như thế nào? Kiệt tác của tôi đó, cô thấy kinh hỉ không? Không, tôi thiếu chút nữa đã quên rồi, cô còn chưa thấy được gương mặt của tôi mà.
Đừng nóng vội, chờ xem, người đàn ông của cô, tôi từng bước từng bước tóm lấy. Dựa vào cái gì mà những gã đàn ông tốt nhất đều xúm lây cô, mà tôi chỉ có thể tránh trong những ngõ hẻm mà khóc. Dâu trưởng Phong gia, cô không có phúc đến hưởng, không bằng để cho tôi hưởng thay đi.
Là cô phá hủy mọi thứ của tôi, mà bây giờ, cũng nên đến phiên tôi phá hủy mọi thứ của cô!
____________________
Tô Mộc Vũ ngã xuống cầu thang, hình ảnh trước mắt lần lượt thay đổi, cả người đều mềm nhũn, không thể động đậy được, cái gáy ẩm ướt như có cái gì đang chậm rãi chảy ra. Cô há miệng nhưng yết hầu như là bị vướng, một chữ cũng nói không ra.
Bên cạnh, một đôi giày da chậm rãi đi đến trước mặt cô, nếu chú ý có thể nhìn thấy hai chân bước đi không vững, có chút khập khiễng.
Tô Mộc Vũ ngẩng đầu nhìn lên, hé ra khuôn mặt âm nhu xinh đẹp lại âm lãnh như mãng xà.
Đôi mắt nhỏ dài nhìn chằm chằm cô, như một con rắn đang thè lưỡi.
Hắn thương hại nhìn bộ dạng đáng thương của cô.
Ngón tay của hắn nhẹ nhàng nâng cằm Tô Mộc Vũ lên, nói: “Hai năm không gặp, chúng ta cũng coi như là người quen. Thế nào? Chào hỏi đi”
Tô Mộc Vũ nhìn khuôn mặt ghé vào trước mắt kia, chán ghét đến muốn nôn, nhưng là giờ này khắc này, cô căn bản không nhúc nhích được, chỉ có thể giống như một miếng thịt bò tùy hắn xâu xé.
Trên gương mặt trắng nõn của Phong Nghi, lộ ra nụ cười châm chọc.
“Thế nào? Vở diễn vừa rồi hay không?”
Khẩu khí của hắn so với hai năm trước càng thêm âm trầm, càng thêm đáng sợ: “Tôi nói rồi, người Phong gia không biết yêu, mà trong cơ thể người nhà họ Phong đều chảy dòng máu máu lạnh. Ả đàn bà ngu xuẩn như cô, thế mà cô cũng tin hắn sẽ yêu cô. Đàn ông, thứ cần cùng lắm cũng chỉ là một cỗ máy biết an ủi, còn là ai thì có quan trọng sao? Chậc chậc, cô đúng thật là ngu ngốc”
Mặt Tô Mộc Vũ trắng bệch, cố gắng nhắm mắt lại không thèm quan tâm hắn đang nói gì.
Lấy Giả Làm Thật
Lời nói của Phong Nghi như độc chú đâm sâu vào trái tim Tô Mộc Vũ.
Cô dùng sức nhắm mắt lại, cắn chặt răng, cố gắng không nghe lời hắn nói.
Tô Mộc Vũ đừng tin, người này lại lừa gạt mày, hắn tạo ra cạm bẫy để mày bước vào, đừng tin, ngàn vạn lần đừng tin!
Phong Nghi híp mắt lại, dùng sức bóp cằm cô, cười lạnh, nói: “Đừng do dự, sự thật đã xảy ra trước mặt cô, cô còn muốn tự lừa dối bàn thân mình sao? Hay là, để tôi đưa cô lên đó, tiếp tục xem cho hết vở diễn đó nhé?”
Tô Mộc Tình đang mê ly, thấy hắn ngừng liền thở gấp hỏi: “Sao vậy?”. Cô ta đã dùng hết sức mới có thể khiêu nhiệt từ trên người hắn, cũng sắp đến lúc hai người dung hợp, sao hắn lại đột nhiên dừng lại?
Phong Kính ôm lấy lồng ngực, nhìn cô ta một cái, sau đó lắc lắc đầu. Không biết bị làm sao nữa, trong đầu hắn vừa rồi đột nhiên loáng thoáng nghe thấy tiếng hét, một sự trống trải nhanh chóng ập vào não hắn khiến toàn thân hắn như bị rút gân.
Tô Mộc Tình hỏi: “Thân thể anh không thoải mái sao? Hay là đau dạ dày? Em đưa anh đến bệnh viện”
Lo lắng trên mặt, thật sự không giống, khiến cho người khác hoài nghi trước mặt không phải là Tô Mộc Vũ, mà chính là Tô Mộc Tình ác độc trước kia. Cô ta đã chuẩn bị rất kỹ trước khi đến đây, ngay cả bệnh tình của Phong Kính cũng xem qua chính là muốn lật đổ địa vị của Tô Mộc Vũ.
Phong Kính gật gật đầu.
Tô Mộc Tình e lệ mặc quần áo tử tế, giúp Phong Kính chậm rãi đi ra cửa, đi xuống cầu thang.
Lúc hắn bước xuống, lơ đãng nhìn thấy vết máu, đột nhiên nhíu mày, dường như hắn cảm thấy điều gì đó nhưng vẫn không thể nói rõ.
Bên cạnh, Tô Mộc Tình cũng không để ý, cô ta cúi đầu, trong mắt xuất hiện sự ác độc cùng thủ đoạn.
Không sao, lần này không thành công, cô ta vẫn có thể chậm rãi chờ đợi cơ hội khác. Cô ta nhất định sẽ thành công, sau đó chính thức thay thế người chị tốt kia, cướp đi người đàn ông của ả, trở thành dâu trưởng Phong gia.
Thuận tiện… Ha ha, ngay cả con tra